VƯỜN TAO NGỘ (LẶNG LẼ 2): GẦN GŨI VÀ LÃNG MẠN – Nguyễn Vĩnh Bảo

0
155
VUON TAO NGO - Song Thanh
 
  Đọc tập thơ VƯỜN TAO NGỘ – LẶNG LẼ 2 của nhà thơ Song Thanh. Tôi muốn bắt đầu bằng câu thơ:
Có bữa nàng hờn phơi gác tía
Để ai thao thức suốt canh trường
(Cái mền)
Tôi có cái duyên được gặp nhà thơ Song Thanh. Tuy muộn màng, nhưng đã cho tôi gắn kết, thấu hiểu thế nào là thơ Đường. Những bước đi như mới đặt chân tới một vùng hoang sơ…Tình cảm lối xóm, tình yêu thơ nồng cháy giữa tôi với anh, ngày càng gần gũi. Qua những câu thơ tình, qua những bài thơ Thất ngôn bát cú. Thế là tình huynh đệ nhen nhóm từ đấy. Tôi học ở anh rất nhiều trong phong cách thơ Đường.
  Thơ của Anh không mang nhiều triết lý, người đọc cảm thấy gần gũi thao thiết với gì mà chính tác giả gửi gắm vào trong từng câu thơ, ý thơ:
Cho nhau hơi ấm tự bao giờ
Mềm mại, êm đềm đẹp giấc mơ
Vải mỏng dịu dàng vương phấn sáp
Đường viền thanh thoát gợi hồn thơ…
(Cái gối)
Những khoảnh khắc cô đơn anh thường tìm đến với thơ bằng nhãn quan của mình, nhìn cái gì cũng ra thơ. Khác hẳn với người bình thường là như thế, từ chiếc mền, chiếc gối, chiếc mũ, kính mắt, đôi dép,…v.v…Lặng Lẽ bên ta 2  ra đời. Anh tâm sự “ Viết để thỏa lòng…chứ không muốn phô trương. Người thi sỹ như anh thật rất hiếm, vừa giản dị, mộc mạc, nhưng trong anh chứa chất đầy những tứ thơ hay. Bạn đọc, bạn thơ đều quý mến anh, người ta thường gọi “Anh Chín, hay Võ Khắc Trung, Song Thanh cũng đều là một cả”. Trong bài chiếc mũ anh có viết:
Bên nhau khi nắng lúc mưa rào
Lặng lẽ kề tai quý xiết bao
Rồi anh viết tiếp
Hòa cùng trời đất nuôi tin tưởng
Quyện với nước non dệt tự hào
Sông núi thời gian đầy kỷ niệm
Trên đầu đất rộng với trời cao
(Chiếc mũ)
Anh vừa là bạn hàng xóm, vừa là bạn thơ. Nói là bạn chứ anh cũng hơn tôi mười mấy tuổi. Nhìn anh một con người nhỏ nhắn, đâu đó nét già cũng thoáng hiện qua. Nhưng với tâm hồn thơ nhiều khi chính anh lại trở về thời trai trẻ, vẫn mơ màng, vẫn đòi hỏi…vẫn muốn cái gì mới mẻ….
Hai ta gắn bó tự lâu rồi
Từ lúc bộn bề đến thảnh thơi
Đêm lồng man mác nhìn mây nước
Ngày đẹp bao la ngắm biển trời
Hạnh phúc gia đình qua thấu kính
Em là đôi mắt sáng lòng tôi
(Chiếc kính mắt)
Thật vậy những bài thơ anh đọc cho tôi nghe, bài nào cũng có cái riêng của nó, xuất phát từ một kỷ niệm khó quên cho tới những trăn trở đời thường. Tâm hồn anh lúc nào cũng cháy bỏng cho thơ, cho đời, cho hạnh phúc của gia đình anh.
Gần gũi thân thương dặm ngắn dài
Đường từ bằng phẳng đến chông gai
(Đôi dép)
Tôi không phải là nhà phê bình văn học, chỉ là người yêu thơ, viết thơ nên có thể chia sẻ với anh như một bạn đọc. Một bạn đọc có thể đồng điệu với tác giả qua những câu thơ thấm đẫm tình người, tình quê hương. Xin được đưa ra mấy câu thơ mà tác giả dùng thủ thuật tinh tế để dẫn dụ người đọc:
Đông Tây Nam Bắc chỉ hai người
Nào buổi mưa dầm bữa nắng oi
Khi mệt ung dung tìm bến đậu
Lúc buồn dong ruổi ngắm mây trôi
(Xe gắn máy)
Hay:
Tỉ tê canh vắng biết bao lời
Đeo đẳng bên ta chẳng lúc rời
Khi hẹn bờ xưa buồn lặng lẽ
Lúc chờ sông lặng nhớ chơi vơi
(Điện thoại)
Rồi trong bài thơ xe gắn máy, điện thoại, cầu tiêu, hàm răng, quả tạ tập thể dục…
Dòng thơ cứ cuồn cuộn, mạch thơ cứ tuôn chảy.
 
Bên nhau lặng lẽ chỉ hai mình
Nào lúc yên vui đến bất bình
Chia sớt nỗi đau khi đột xuất
Tới lui chuyện ấy rất thường tình…
(Cầu tiêu)
Và:
Điều độ mỗi ngày cho sảng khoái
Bình yên từng bữa cố nâng niu
Em ơi! Lời thệ bao son sắc
Còn khỏe bấy nhiêu tập bấy nhiêu
(Quả tạ)
 
Tất cả những bài trong tập VƯỜN TAO NGỘLẶNG LẼ BÊN TA 2, gợi cho người đọc nghĩ suy. Không dung tục, nhưng lại toát ra trong cái thanh e ấp cái tục. Song Thanh chưa thể so với “Tam Nguyên Yên Đổ”, nhưng tôi vẫn thích lối viết mộc mạc, gần gũi của anh.
 Tuổi bảy mươi ba trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, bươn chải trong cuộc sống. Anh đã tích tụ với bề dầy kinh nghiệm, cả về vốn sống thực tế hòa lẫn với mảnh đất giàu truyền thống thơ ca. Đôi khi cứ nghĩ thơ của Song Thanh như cô gái tuổi đôi mươi, nhưng lại thấp thoáng ông già đang ngồi lặng lẽ…Cứ thế dần trôi đi theo thời gian, theo năm tháng “chờ đợi, khắc khoải trong thơ”,đó là nét riêng của thơ Song Thanh. Anh vẫn trung thành với lối viết của riêng mình. Những bài thơ của Song Thanh đã được bạn bè trong và ngoài nước biết đến. Nhiều lần bạn anh ở hải ngoại có gợi ý in tập thơ cho anh bằng tập thơ do nhà xuất bản Văn Học, nhưng anh từ chối. Phần lớn người viết chỉ để trải lòng mình, viết để tặng nhau, viết để tri ân với người thân, với quê hương…với chất men say ấy. Tôi đang chờ đợi ở anh những câu thơ, bài thơ dâng cho đời.
 
Phú Nhuận ngày 22/5/2016
N.V.B

Có liên quan