VỀ VỚI HỘI THƠ – EM VỀ BÊN ẤY ĐÃ LÂU – TÌNH BUỒN / Nguyễn Vĩnh Bảo

0
145

 

     Hiển thị HINH NGUYEN VINH BAO 6.jpgNGUYỄN VĨNH BẢO

VỀ VỚI HỘI THƠ

 

    Anh tìm về với hội thơ

Ghé thăm bạn hữu đón chờ trăng lên

    Mấy vần uốn chuốc thâu đêm

Chìm sâu vào giữa nỗi niềm nhân gian

    Nguyên Tiêu một thoáng mơ màng

Để cho lục bát ngỡ ngàng đêm say

    Ngày thơ hẹn gặp đêm nay

Bao nhiêu trút bỏ buồn đầy một năm

    Bao nhiêu cái ác oái oăm

Vỡ ra từng mảnh hóa thành trăng non

    Anh mang ghép lại cho tròn

Đêm thơ trăng sáng mãi còn Nguyên Tiêu

 

 

 

EM VỀ BÊN ẤY ĐÃ LÂU

Em về bên ấy đã lâu

Mẹ cha vẫn hỏi, tím rầu ruột gan

Trách em sao quá phũ phàng

Để tôi ở lại dở dang hỡi người!

Thuyền tình tan vỡ làm đôi

Ai mà lường trước tình tôi với nàng

Người ta đi lấy giàu sang

Còn tôi ôm mộng bẽ bàng nhìn theo

Chê tôi thân phận nhà nghèo?

Chuốc vào để lấy bọt bèo khổ đau

Lòng người khó đoán nông sâu

Em qua bên ấy đã lâu không về

Chiều chiều ra đứng bờ đê

Nhìn xa nhớ bóng chân quê thuở nào!

 

TÌNH BUỒN

Anh về tìm lại tình xưa

Tìm người con gái đồng chua thuở nào

Tìm người dong dỏng cao cao

Nhà bên sông, nhớ chiều nào tung tăng

Đêm hè tát nước dưới trăng

Đôi ta ngày ấy dung dăng một thời

Có khi mải miết rong chơi

Ngồi bên sông vớt sao rơi quên về

Mẹ thì trách mắng, Thầy* chê

Con hư chẳng chịu đam mê học hành

Thơ tình viết tặng cho anh

Bây giờ đã ố vàng thành ca dao

Thời gian quay quắt đổi trao

Anh đi du học em nào cản ngăn

Mỗi ngày hỏi gió hỏi trăng

Trời cao có thấu nỗi lòng này không

Anh đi để lúa vàng bông

Để em mòn mỏi chờ mong héo gầy

Tình buồn vắt cạn đêm say

Bao năm đắng ngắt dãi bày cùng ai?!

Thôi thì dòng nước chia hai

Đường anh, anh bước còn dài thênh thang

Đường em đi tới đầu làng

Hương đồng thoang thoảng mơ màng tình xưa

*Thầy. tiếng của địa phương là bố

Nguyễn Vĩnh Bảo (Quận Phú Nhuận T/P HCM)