VỀ THÔI! – Văn Lý

0
26
 
VỀ THÔI!
(Tặng một người xa xứ).
 
Ta nhé năm tháng dài rong rủi
Trở về thôi! Sắp hết chuyến tàu đời…
Quê hương ơi! Bao thương nhớ mãi đầy vơi
Vơi nhỏ bé nhưng đầy đong biển lớn
Tiếng thông reo chiều về trong gió lộng
Triền ruộng bờ đê con bìm bịp kêu chiều
Lưng trâu già vang vọng tiếng tiêu
Bầu trời xa cánh diều đang lướt gió
Hàng tre cũ cuối đầu đong đưa trước ngõ
Đàn trâu trên đồng nghé ngọ gọi nhau
Hoàng hôn về rừng xa đã nhuộm màu
Tím nhạt lững lờ mây hòa vào khói trắng
Vọng nhà ai tiếng ơi…à! Trong tỉnh lặng
Chuông chùa chiều vang vọng nhẹ ngân nga
Ta giật mình ta nhìn lại chính  ta
Tóc  trộn muối tiêu  da đồi mồi trắng  đỏ
Ta sực nhớ mới sáng nào ta còn bé nhỏ
Nghe tiếng quê hương bản hợp xướng đậm ân tình
Nơi xứ người chích chòe gọi bình minh
Nỗi nhớ quê mỗi ngày đong đầy thêm tâm trí
Ta ơi! Xếp hành trang thôi đừng suy nghĩ
Ba mươi năm rồi ta tìm kiếm được gì ta?
Chuyến tàu đời ta bão táp phong ba
Không êm ả như quê nhà năm tháng cũ
Thôi ta nhé! Năm tháng dài rong rủi
Trở về thôi kẻo trể chuyến tàu đời…
 
Vanlytb-
 

Có liên quan