ƯỚC VỌNG CỦA MỘT NHÀ THƠ DÂN TỘC CHĂM – Nguyễn Văn Tài

0
71

Nhân Ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam ( 19.04.2009 )

ƯỚC VỌNG CỦA MỘT NHÀ THƠ DÂN TỘC CHĂM.

 

Theo số liệu thống kê  mới nhất, dân số Chăm ở Việt Nam có hơn 150.000 người được phân bổ trong 10 tỉnh thành : Ninh Thuận, Bình Thuận, An Giang, Bình Định, Phú Yên, Đồng Nai, Bình Phước, Bình Dương, TP Hồ Chí Minh. Riêng tỉnh Tây Ninh  có khoảng 3000 người.Từ một thế kỷ nay, người Chăm và văn hóa- văn minh Champa đã được các học giả trong và ngòai nước chú ý nghiên cứu. Một số lượng lớn các bài viết, các chuyên khảo hay các công trình có tính tổng hợp về văn minh Champa đã ra đời. Nhưng văn học Chăm nói chung đã không tìm được chỗ đứng xứng đáng với tầm vóc của nó.

Trong một thời gian dài, người đã có nhiều công sức đi sưu tầm nghiên cứu văn học dân gian Chăm chính là nhà thơ  INRASARA. Anh hiện là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Hội viên Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam, Hội viên Hội Văn học nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam. Văn hóa dân tộc Chăm luôn luôn là đề tài trăn trở của Inrasara, ngoài hàng chục tác phẩm sưu tầm, nghiên cứu , dịch thuật văn hóa Chăm và rất nhiều sáng tác của bản thân đã được phổ biến. Nhà thơ Inrasara hiện chủ trì thực hiện tủ sách văn học Chăm nhằm tuyển  chọn sáng tác thơ hiện đại, cả tiếng Việt lẫn tiếng Chăm để in ấn phát hành. Anh  cũng là người chủ biên tuyển tập TAGALAU chuyên đăng tải sáng tác văn học  và các bài sưu tầm, nghiên cứu Chăm. TAGALAU hiện đã  phát hành hơn 10 số đến các tỉnh thành trên cả nước.

Ước vọng của nhà thơ Inrasara về một nền văn hóa, văn nghệ Chăm đã được anh thể hiện trong một bài viết : “ Viết có nghĩa là khẳng định. Khẳng định tài năng và bản sắc Chăm trong cộng đồng các dân tộc. Đâu là khác biệt, là bản sắc văn học Chăm khả dĩ làm giàu sang nền văn học đa dân tộc Việt Nam…”.

                                                                                                       N.V.T

 

EM  LÀ  QUÊ  HƯƠNG

Thơ INRASARA

 

Nắng đã gọi em về, có lẽ

Gió đã gọi em và tiếng mẹ

Em về miền cát trắng, miền gian nan

Bỏ anh lơ ngơ xứ lạ, ừ

Em về miền thơ dại

ừ ! em về miền hạnh phúc

nơi không anh

không có anh không

anh mãi mãi

em đi và em xa

xa tay đưa, mắt nhìn

một anh giữa ngổn ngang chữ

mai anh cũng trở về, có lẽ

vẫn gió, nắng và tiếng mẹ gọi

không em

cũng có thể gặp em, dù

ta cười nụ cười gượng, hay dù

bắt tay như thể chưa hề quen

nhìn nhau như kẻ có vợ, có chồng

ánh mắt xua anh ngược về bến bờ thơ dại

 

mai anh sẽ trở về, chắc thế

có nắng, gió và ấm nồng tiếng mẹ

nơi không em

anh gọi quê hương là em

là em là em là

em-là-quê-hương

mãi mãi…

 

Inrasara