TRƯỜNG XƯA  LƯU LUYẾN BƯỚC ĐI- VỀ! – Ngô Nhiên Tịnh

0
45
TRƯỜNG XƯA  LƯU LUYẾN BƯỚC ĐI- VỀ!
ngày đến trường dù đã xa
hiện hữu hay tương lai, ký ức mãi nâng niu trìu mến.
ôi! âm vang trống gọi nhanh chân
giục chúng tôi ngày khai giảng
hòa cùng lời dạy của thầy cô yêu dấu.
đọng lại trong tôi đau đáu nỗi niềm.
 
thầy cô là điểm tựa
sưởi ấm từng tim non mong uớc một niềm tin.
nhớ xưa
còn bở ngỡ trước cổng trường xa lạ
hôm nay
cảm xúc ấy quay về vấn vương những nghẹn ngào, đưa tiễn
vẫy tay chào nhau lưu luyến lúc xa bạn, rời trường.
hồn nhiên trong thương nhớ!
đáng yêu thay tuổi học trò!
cung bậc chia tay bồng bềnh âm giai luyến tiếc
nức nở lời ai hát trong tim!
hay tôi ru ngủ chính mình!?
 
đời học sinh
phải chăng là thanh âm khúc phượng ca
hòa vang cùng lời ve sầu nhớ
trầm bỗng một góc trời mây
và tắt dần khi vàng thu ve vãn lá xanh non
tất cả mùa chỉ là dư âm
hoài niệm miên man theo từng bước chân đời, chân người.
khi lắng lòng nhớ lại
những phút giây hòa nhập cùng lời giảng của thầy cô
ân cần, quan tâm trao gửi không phải để nhớ ơn, đền đáp
chỉ vỏn vẹn một hoài bão “làm tròn danh hiệu
người đưa người qua dòng dông tri thức đến bờ danh phận
tươi đẹp bến tương lai.
 
thầy cô! ….
những tấm bảng xanh cuộc đời
quý yêu những dòng chữ trắng
bục giảng thân thương, những dãy bàn trìu mến
người lái đò tận tụy ngày đêm mỡ đường tri thức  
công ơn của thầy cô nào ai có thể nhạt nhòa
ngọn hải đăng dẫn lối những con tàu trên biển cả mênh mông
về bến mới.
đã soi sáng niềm ước mơ
ôi, cảm phục, trân trọng biết bao
những tình cảm của thầy cô đã dành trọn cuộc đời chăm sóc
dìu dắt chúng em tìm được những bến bờ mơ ước.
 
học kỳ cuối cấp tàn phai, nhạt hồng theo cánh phượng
giọng ve ngân lạc phím khúc gió ru hè
trở lại trường xưa, gốc phượng thêm nhiều tuổi
thương cánh hoa rơi phe phẩy nhánh chia tay
tường vôi, lớp xưa giờ vàng tươm màu bê mới
– xin phép hỏi “thầy A..cô C…có còn trên bục giảng….”
người bảo vệ lắc đầu….”mới về trường…tôi chẳng biết gì đâu!!”
 
gió cuối hè mang chút lạnh chớm thu
phượng lại bay theo rì rào gió chướng
chiều sắp tắt sau dãy nhà dăm ba tầng bên kia đường
tạm biệt dấu yêu xưa…
về thôi! kẻo không thể cầm lòng…
khi cành phượng già lay lắt lá tiển đưa!? 
Ngô Nhiên Tịnh