TRƯỜNG CŨ – Nguyễn An Bình

0
90

 

TRƯỜNG CŨ

*Nhớ ngôi trường cũ trăm năm Phan Thanh Giản-Cần Thơ (nay là Châu Văn Liêm) vừa mới bị đập bỏ.

 

Ngôi trường cũ tôi về không kịp nữa

Nhớ mái vòm rêu phủ bóng thời gian

Bầy sẻ nâu thôi không còn ríu rít

Trường trăm năm trơ gạch ngói hoang tàn.

 

Tàn lim xanh đâu còn nghe chim hót

Rải hoa vàng cho sắc nhớ thêm tươi

Trái phượng già cuối mùa chưa kịp rụng

Em có về thương nhớ tiếng ve rơi.

 

Từng viên gạch vẫn đỏ tươi màu đất

Dẫu trăm năm luôn giữ mãi tình hồng

Bao vôi vửa đâu chôn vùi ký ức

Trong dòng đời chìm nổi bến đục trong.

 

Cầu thang gỗ em nhẹ nhàng tiếng guốc

Ấm chân người một thuở dõi theo sau

Khung cửa lớp cứa tim thành vết xước

Tôi bâng khuâng giữ mãi một niềm đau.

 

Dãy hành lang như trải dài hun hút

Tiếng thầy cô ngày ấy đã xa rồi

Người lỗi hẹn qua sông mùa xuân trước

Tôi ngậm ngùi đành bỏ lại cuộc chơi.

 

Nguyễn An Bình

Ngôi trường cũ của tôi và nhiều bạn đồng môn khác- Trường Phan Thanh Giản-Cần Thơ(sau nầy đổi tên thành Châu Văn Liêm đã tồn tại hơn trăm năm nay chính thức đã bị đập bỏ nên xây trường mới vào ngày 13/2/2017, nhưng đối với chúng tôi ngôi trường ấy vẫn tồn tại trong ký ức và chỉ còn biết bùi ngùi nhìn nhau: Những người muôn năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ.

NG.A.B

Có liên quan