TÔI Ở TRỌ ĐỜI – Hoàng Tâm

0
39

 

co-don-32

TÔI Ở TRỌ ĐỜI
(Theo Thể Phú)
 

Nhà tôi, nhà không mái
Nắng vàng, lối đầy thơ
Ở trọ bên phía đời đơn sơ
Du ca khắp nẻo trời mơ dại.

Nhà tôi cao thoải mái
Dáng em gợi niềm say.
Ngủ trọ với gió mây
Ru nhau vào thần thoại.

Em cho ta khướt buồn đau nắng quái
Người gạt đời cay khắc khoải tình ca.
Sóng xa đưa mặn chát, tội biển già
Hồn nước khát nồng nàn, pha muối nỗi!

Tình thơ phủ cát bụi
Lòng đời đợi tha nhân.
Sẽ quen thôi, gian thế ngập bụi trần
Càng thương lắm, nôi Tiên ghìm sóng dỗi!…

Ta về thôi, "Ngôi Nhà Không Mái"
Nhé Nàng Thơ! Quán Lãi nặng tình!
Đối oanh ca hùng thiêng sông núi
Hợp đạo thuyền Tiên cội Rồng linh.

Ta về thôi! Quán trọ đưa tình
Người có nghe, thơ kinh, hát nói.
Đã ru tôi, ru em, tự đồng nội
Vỗ nhạc Rồng, Tiên hát, dệt tình thơ.
Hoàng Tâm

Mưa – 2016
                                 

Có liên quan