TÌNH LÀ BỂ KHỔ  – Nguyễn Thy

0
40

 

TÌNH LÀ BỂ KHỔ 

Buồn ngồi ôm mớ tơ sầu
Nhặt từng câu chữ xỏ xâu gieo vần
Sương về ướm lạnh bâng khuâng
Trời mờ giăng lối đón dần sao thưa
Anh đi nay đã mấy mùa
Lá xanh .. lá đổ chiều mưa gợi buồn
Câu vần ỉm lịm trôi suông
Chìm trong bóng ảo lách luồn ngõ tim
Canh tàn ước mộng rã mềm
Xuyên mành gió thổi càng thêm lạnh lùng
Hồn sầu dâng nỗi nhớ nhung
Lòng ai hiểu được … đã từng khối đau
Biết yêu vướng rối tơ sầu
Lệ dài loang ướt … rách câu thơ chiều
Bởi đời lỡ nặng chữ yêu 
Đường về ngõ, lối lắm điều trái ngang
Nửa lơi, nửa thắt bẻ bàng 
Tâm tư nứt rạn oán than phận đời
Tình là bể khổ lệ rơi 
Để hồn tắm gội tơi bời bão giông
Thơ sầu ghép lại thành dòng
Se dài nỗi nhớ … ngóng trông từng chiều.
Nguyễn Thy (26-3-2018)

Có liên quan