TIẾNG NGUYỆT CẦM TRÊN SÓNG – Nguyễn An Bình

0
48

TIẾNG NGUYỆT CẦM TRÊN SÓNG

 

 

 

Bến sông lạnh vi vu ngàn lau trắng

Người lên yên không hẹn buổi tương phùng

Thương tráng sĩ gởi hồn qua sông Dịch

Búp sen non vương vấn kẻ sang Tần.

 

Áo khinh cừu mịt mù nơi đất trích

Tiếng ngựa Hồ hí vọng mãi mù tăm

Đàn chim Việt thiên di qua biển rộng

Vẫn mơ ngày về lại đậu cành Nam.

 

Kẻ mài kiếm dưới trăng vàng thuở ấy

Đêm chưa tàn tóc điểm trắng màu sương

Đôi giầy cỏ đâu đường về Từ Thức

Sóng Thần Phù mơ hình bóng Giáng Hương.

 

Ta nào phải người Tiêu Sơn thuở ấy

Sao tình sầu còn đọng mắt Quỳnh Như

Đường sạn đạo lửa tràn bao kinh sử

Cung A Phòng nghi ngút khói phần thư.

 

Mơ tiếng trống Quang Trung mùa xuân trước

Gò Đống Đa còn vẳng tiếng ngựa phi

Đất kinh kỳ áo bào vương khói trận

Hoa đào bay trên ngọn gió truyền kỳ.

 

Móng rùa vàng lẽ nào rơi tay giặc

Nước biển Đông có rửa sạch phù hoa

Đêm nghe tiếng nguyệt cầm rơi trên sóng

Ngỡ ai còn hát khúc Hậu đình hoa.*

 

Nguyễn An Bình

 

 

*Hậu Đình Hoa:  Khúc hát cung đình dưới triều Trần Hậu Chủ bên Trung Quốc(583-587), suốt ngày chỉ đắm say tửu sắc đến nổi nước mất, nên Hậu Đình Hoa còn gọi là khúc ca vong quốc.

 

 

Có liên quan