THU VIẾT CHO NGƯỜI – Thy Lệ Trang, Thục Nguyên, Võ Đinh Cử, Hoàng Từ

0
21

 

 

 

THU VIẾT CHO NGƯỜI   Người ơi!Tình đã chết rồi sao? Vai mới kề vai có lẽ nào! Môi ấm còn nồng hương trái cấm Dạ sầu đã vỡ giấc chiêm bao Tuyết sương thầm lặng phai mày trúc Son phấn xanh xao nhạt má đào Gió bão cuồng xoay…đêm nguyệt tận… Hoang tàn ̣để lại những hư hao!
  Hoang tàn để lại những hư hao! Rướm máu hồn thu…lá đổi màu Sóng nước chôn sâu dòng lệ tiễn Cung đàn khuấy động mảng lòng đau Tự tình đã lỡ nghìn năm trước Hội ngộ còn chăng một kiếp nào? Ai mượn Tràng Khanh* gieo khúc phượng Cho nàng họ Trác* nhớ ngàn sau!                            Thy Lệ Trang
                       Massachusetts *Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân
Họa:
  MỘT MÌNH      
Một mình thui thủi ngắm trăng sao
Tình đã ra đi tự thuở nào
Biền biệt bóng chim, yêu cũng lắm
Mênh mông tăm cá, được chừng bao       Vấn vương chi nữa, buồn thân cát ?
Than trách càng thêm tủi phận đào
Cứ để thời gian vùi dĩ vãng
Bão yên, sóng lặng, hết gầy hao  
                    &  
Bão yên, sóng lặng, hết gầy hao
Cho dẫu gió sương đã bạc màu
Giữ mãi tình xa càng hối tiếc
Ôm hoài biển nhớ chỉ thương đau  Dù rằng năm tháng chưa mờ nhạt Cố níu thời gian có được nào ?
Thôi thế thì thôi, đành phải chịu
Nỗi niềm xin hẹn kiếp mai sau
                            Thục Nguyên

   THƠ HỎI ÔNG TRỜI    Chẳng lẽ tình ta đã chết sao?    Chung tay góp lại mới khi nào    Hương nống còn thắm xinh tươi lắm    Sắc đậm vẫn hồng đẹp xiết bao    Nhớ lúc say sưa môi lộ thắm    Hương khi tha thiết má phô đào   Bao năm vun đắp giờ phai nhạt   Còn đó u sầu… những hút hao               Còn đó u sẩu…  những hút hao  Giữa mùa lá rụng đổi thay màu Nhớ nhung lắng đọng lòng tê tái Vương vấn chìm sâu dạ quặn đau Do bởi thiên cơ thân phận lỡ Phải chăng trời định số duyên nào Ai xe kết mối tơ hồng ấy Nghiệt ngã ngàn năm mãi kiếp sau./.                              26-8-2014                           Võ Đinh Cử   THỔN THỨC- ĐỢI CHỜ       Thổn thức năm canh khó ngủ sao   Nhâm nhi chén rượu giải buồn nào   Tình xưa trỗi dậy đau như cắt   Nghĩa cũ bừng lên xót biết bao   Nhớ lại bên nhau trên bãi cỏ   Không quên sát cánh dưới vườn đào   Thời gian xóa hết muôn điều ước   Để lại cho anh trí lực hao           Để lại cho anh trí lực hao   Bao năm áo mặc đã thay màu   Đêm nằm mộng mị đầu tê buốt   Sáng dậy mơ màng mắt nhức đau   Mấy lượt môi kề không muốn tách   Muôn lần lưỡi chạm chẳng quên nào   Duyên mình bạc bẽo đành cam chịu   Chấp nhận cho rồi đợi kiếp sau                                     28-8-2014                                Hoàng Từ