THƯ TÌNH THI ( phần cuối ) – truyện thơ PHAN TÂM

0
65

 

Phần 3 : Cát bụi

Thương thay kiếp tận bởi đa mang
Bóng gió hồn khan réo muộn màng
Chợt hỏi thế gian sao cố lụy  ?
Mê tham cảnh ái những hoang đàng

Trời nước tháng ba đêm rất trong
Ngược xuôi thuyền lái ngủ theo dòng
Rủ nhau hò đáp câu ca cổ 
Trêu thức dòng sông chuyện ước mong

Nhọc lòng khắp lượt ở Tây đô
Bóng ái bặt tâm quá đỗi buồn
Còn chút tư trang đều bán cả
Nàng đành tính bước phải hồi hương

Từ xa nhà đã cũng gần năm
Khổ nỗi song thân tủi muộn trầm
Sóng gió dạt lòng cơi hiếu đạo
Hải trình nôn nóng phút tình thâm

Bước tới bóng sân đã hãi hùng
Dải tang phô nhạt giắt nhành tùng
Mẹ con bấu níu tràn khuôn lệ
Xót tiếc tiên sinh đã cõi trùng

Bà rằng : Cha bệnh được vài tuần
Chạy chữa thuốc thầy bán cả trâu
Lượt chối phút cùng cũng chẳng có !
Ra đi giật nẩy quá thương đau

Bối rối nghiệp cơ cùng khánh tận
Lấy đâu tang chế cho đường hoàng
Cắn răng chịu lãi bên Hương chủ
Đắp điếm cho qua buổi oán than

Anh con trâu ngựa ruộng người ta
Từ lúc hừng dương xế vẫn cày
Một tháng trăm đồng lo trải lãi
Xem ra cơ khổ suốt đời nầy

Khế ước đúng kỳ nghiệt quá cay
Cái Hoa – Hương bắt phải bù vay
Phận đang gia bộc trong nhà ấy
Tội nó đòn roi xuống thẳng tay

Vừa đâu vào đến bốn gia nhân
Khép nép chào ra lão lục tuần
Vừa thấy hình nương đã kẻ cả
Truy tra  tường tỏ gái Huỳnh Trần

Thói bướm lâu nay đã nổi danh
Hoa mời cơ hội rõ tay nhanh
Đã toan chén ý vờ thong thả
Thâm hiểm mưu sâu bẻ lấy cành

Tôi đây điền sản thẳng cò bay
Dạo ghé qua đây thăm bạn hay
Mới biết quý gia đang buổi khó
Chạnh lòng mở túi nhận tình nầy

Mấy đứa gia nhân thật vớ vẩn
Bầy ra cái chuyện trói chân trâu
Chúng mày mau nhanh vào hầu lỗi
Khế ước nợ nần chẳng phải tâu

Trời cao sao khéo chuyện bèo dâu 
Đùa bỡn má đào phải nát nhàu
Mới sáng trông ra đã thất đảm
Kiệu hoa ả mối gánh tơ màu

Đám khác thị hùng trông dữ tợn
Phao rằng : Chậm nợ buộc đào mồ
Cả nhà oán thán cùng đưa tiễn
Một chút cỏ mây vá nghĩa tròn

Thuyền hoa kèn trống thuận dòng xuôi
Bày cảnh ly tan một cuộc đời
Uất ức rụng sầu vào bóng nước
Thư tình một khúc dạt chơi vơi  :

“ Nửa mảnh trăng phơi có thấu oan
Sáng soi tâm tưởng đến người chờ
Đêm nay rủ lệ chan chung thủy
Đêm mốt dại khờ mặc tiết trơ

Đời em ong bướm cợt tơi bời
Muốn thác giữa dòng nào có xong
Nghĩa mẹ ân cha là tuyệt đối
Lạy chàng cho xé mối tơ lòng 

Thả  xuống dòng sâu xin đoái thương
Giữ dùm lễ nghĩa đã ươm vương
Ngày sau cũng sẽ nơi nầy nguyện
Trầm ải cùng nguồn trả ái hường “

Bỗng đâu có tiếng chân rầm rập
Hô hoán cướp thuyền rất thất thanh
Hương lão còn đang phút lúng túng
Một đao chém xuống quá kinh hoàng

Khiếp đảm nàng lui vào nép mành
Thì vừa hùng đởm đã trông sang
Hét to một tiếng cười khanh khách  :
Trốn khỏi ta sao vợ lão càn

Mang cơn thịnh nộ siết đời hoa
Nhụy rã hương sa lệ đẫm nhòa
Ngạo nghễ thỏa thuê quăng trả áo
Thư tình một lá bật rơi ra

Bước đến lạ lùng mới nhặt lấy
Đọc ra bài rõ là :  Hoa Xuân
Thất kinh truy hỏi tường cơ lý
Tủi nhục khóc ra chuyện phải tuân

Trời ơi ! Cơ sự thế nầy đây ..
Thảm hại một đời hảo hớn nầy
Lạy chị thứ tha tôi quá đáng
Phạm vào chữ loạn thật chua cay

Ngày trước bị vây ở bến hoa
Gia đinh Hương lão cố truy cùng
Bởi ơn người ấy mà tôi sống
Uống máu ăn thề nghĩa đệ huynh

Bây đâu ! Thuyền ghé vào bờ ngay
Một vốc nữ trang tạ dưới đàng ..
Tiễn chị ra đi tôi chịu lỗi
Khấu đầu tự quyết một đao quàng

Trời gió bụi mù mọi nẻo ngang
Giấu người thiếu phụ bước bàng hoàng
Lâu rồi chẳng thấy nàng đâu nữa  !
Vài chiếc lá thơ thỉnh thoảng sang .

Hết

PHAN TÂM