THƯ TÌNH THI ( phần 2) -Truyện thơ PHAN TÂM

0
55

 

Phần 2 : Thư tình .

Như thế đủ chưa chữ đoạn trường  ?
Không đâu  ! Chút đó chỉ phong sương ..
Mỹ nhân đã nợ vào oan nghiệt
Quá bước tam tai mới đặng hường
 
Tinh anh đang ngưỡng cửa âm dương
Một đạo hào quang rất khẩn trương
Phủ lấy phách hương truyền dõng dạc :
Về nhanh kẻo muộn bóng tà dương
 
Năm ấy mưa xuân vừa khởi lộc
Phố phường mở hội đón tài hoa
Dự thi sáng tác đề : Nguyên Đán
Giải thưởng chiếc chuông chạm phụng hoàng
 
Báu vật mời duyên đẹp ước mong
Chờ người xứng đáng hoạ thơ nồng
Thi nhân tài tử ươm xuân sắc
Chấp bút trăm bài tranh lấy chuông
 
Lâu nay vương vấn dáng thuyền quyên
Bối rối lời duyên mời nghĩa viền
Cơ hội chuông thơ là tạo dịp
Trịnh Nam vội vả khởi hành liền

Ta phải xa nhà hết tháng giêng
Rất lo nhi nữ uất tình riêng
A hoàn nghe nhé cần chăm chú
Sớm tối tuỳ cơ lược ý khuyên
 
Tây đô quả thật đất trời huyền
Kia ngọn núi Bà mây quyện thiêng  !
Thánh thất huê viên thoả bách bộ
Thập phương hương kính niệm từ hiền .
 
Trời đỏ cả chiều quang hợp hoa
Không gian lãng mạn đẹp hài hoà
Chợt đâu tiếng sáo bên kia suối
Trầm bổng khúc thơ buộc nắng nhoà
 
“Xuân sang vườn cúc xuân thì thầm
Cả thảy vàng tươi lại ủ trầm
Nhớ quá !.. Hỏi dùm hoa bóng nắng
Bao giờ bướm ái mới qua thăm  ?
 
Chút nữa tà dương cúi xuống đàng
Lá hoa rũ rã giữa đêm tang
Hồn vào u tịch gào vương vấn
Khóc kiếp tương tư đã bẽ bàng
 
Xuân ơi  ! Cúc gởi chút hương tàn
Giúp ghé ghềnh xa nhắn bướm vàng
Hoa chỗ suối mơ thân đã rã
Bấy nhiêu hương ấy gởi vào ngàn “

Chất chứa ưu phiền đã bấy lâu
Sáo thơ khêu lệ ngóng hoa cau
Thương nhân lần bước qua bờ ấy
Đã thấy người thơ phía cuối cầu

Vừa gần đã có ý xem thường
Từ chiếc áo lam bạc gió sương
Nhưng bởi lưu tâm khúc sáo cúc
Nên vờ gạ hỏi chuyện hoa vương

Tôi ở bến hoa tưới tắm hoa
Thường hay tâm sự với trăm màu ..
Tuyệt vời là thế xin lưu bút
Tặng khúc : Hoa Xuân diễn nghĩa sâu

“ Tháng giêng chay tịnh ngộ trăng đầu
Hương án nhà nhà hoa quả dâng
Pháp bảo tiếp đăng ban giải hạn
Long lân vũ hội chúc an khang

Mấy tá truân chuyên xin khép lại
Nghìn thơ định tỉnh kính thanh nhàn
Ví vào muôn sắc dày tài lộc
Các cách khôi hương đẹp mọi đàng

Xuân là hoa đó – hoa là xuân
Chân lý nghĩa nhân luôn đặng đầy
Cứ thế ngàn ngày đều có nở
Âm thầm trang điểm cuộc trần nầy  “

Chăm chú bài thơ diễn ý hoa
Ngoái nhìn xế cảnh đã sương sa
Giật mình mới nhớ chưa chào tạ
Vị khách khuất rồi chỗ bóng xa

Hội duyên bằng hữu giữa nhân gian
Ai biết ai lành ai ác tham  ?
Tâm đắc ý thơ nên xảo định :
Thơ nầy chuông ấy trượt đành cam

Rạng sáng mùng hai người rất đông
Dự chờ  tuyên báo giải tơ đồng
Chào nhau giòn giã thơm câu tết
Cờ xí long lân nhộn khắp vòng

Trời vừa chênh bóng tiếng loa nhanh
Tuyệt phẩm Xuân Thanh nhất giải cành
Kim khánh trước đài mời tiếp nhận
Trịnh Nam tan tác mộng lòng lành

Tạo hóa thi ân tặng ánh trăng
Là mời nghệ sĩ điểm hoa văn
Đêm nay nhi nữ xem trăng ấy
Một khúc tình thư dỗ nhọc nhằn  :

“ Biệt ngàn âm cảnh nói sao đây  ..
Có thấu cho mơ mỗi phút giây
Được thấy chàng cười trong nỗi nhớ
Cạnh bên ôm ấp ánh trăng đầy

Nước mắt không may đã cạn rồi
Thì đây nguồn máu từ con tim
Trôi ra thương tiếc từng đêm vắng
Tưới đóa hoa xuân gởi nỗi niềm

Tội em ! .. Hương sắc phải rèm thưa
Đêm níu trăng mưa mà khóc thầm
Tin dữ ngàn thu nơi bến ấy
Oà vào vỡ nát chữ trăm năm  “

Đang lúc ưu sầu mệnh oái oăm
Trịnh Nam ngang lối ghé vào thăm
Muộn màng là thế sao chưa nghỉ  ?
Đã vậy trà dâng mời thưởng rằm

Thiếp mang tâm sự kiếp tơ tằm
Thần trí đôi khi  rất tối tăm
May đặng anh hùng mới vẹn nữ
Chung nầy kính đáp nguyện ơn trầm

Trăng sáng hoà duyên cuộc chuyện trò
Trà hoa tươi tắn cợt pha hương
Anh hùng đắc chí khơi câu ngỏ
Sự rỏ yêu thương khách má hường

Xin chàng .. ! Đang lúc dở tang thương
Bởi ngã vô thường chối vấn vương
Chưa dám mơ duyên vào cửa phụng
Tạ ơn đoái tưởng tạm cho nhường

Nàng hỡi ! Chén xuân là mệnh trời
Người không còn nữa hãy thôi vương
Sẳn đêm thanh giản ta vui họa
Khéo níu uyên ương đẹp mọi đường

Khăn tang còn đắp ở chân mày
Thủ tiết ba năm phải đặng đầy
Quý hóa trà dâng là ý trọng
Tường chàng ..  Chưa phải lúc trăm ngày
 
Ta biết ngũ luân chẳng thể nài
Chỉ là khởi ướm chút xuân thanh
Đậu nhành ý tứ mùa trăng tới
Kiệu rước nghi gia đáp nghĩa thành
 
Sẳn đây gởi tặng khúc : Hoa Xuân ..
Ao ước ngày xa sẽ mặn mà
Ghi nhớ buổi nầy mà thể hiện
Châu trần đôi chữ điểm trang hoa
 
Duyên ứng ngẫu nhiên thật nhiệm mầu
Một bài thơ viết vẹn tương tư
Giai nhân sốt sắng dồn han hỏi
Sự việc thế nào xin thực hư .. !
 
Trời ơi ! ..Người ấy là chồng tôi
Cảm ý trăm hoa rất tỏ tường
Từng đã mỗi ngày thành kỷ niệm
Lưu thơ gởi nhắn tôi muôn phương

Buồn thiếp huệ duyên đã bấy lâu  !
Ngày sau cơ hội trả ơn nầy
Tình lang đang gọi ngoài sương gió
Cho phép bình minh hội ngộ mây

Nói xong nàng đã vội lui nhanh
Chuẩn bị tư trang để khởi hành
Đau đớn cơ duyên vừa lỡ dở
Trịnh Nam bối rối toan làm càn

Ta phải cam nhường mỹ nữ ư !
Tư gia há phải đã thua người
Hay là nài liễu buộc phương lỡ ..
Chắc chắn trăm ngày mọi lẽ nguôi

Buồn thay mê muội khêu tha hoá
Mới chữ anh hùng đã tiểu nhân
Hay bởi tam thường đã chểnh mảng 
Sai lầm vấp phải cửa vô nhân

Chớt nhả choàng ngang buộc ái ân
Giai nhân vùng thoát níu vuông mành
Đèn treo hai ngọn đang trên vách
Va xuống dầu loang ngọn lửa nhanh

Xuân dung hồn phách chẳng còn phân
Té sấp thềm ngang nguy bội phần
Vừa khéo a hoàn qua lối đó
Dìu nàng tức tốc thoát ra sân

Quả báo nhãn tiền trị ác nhân
Một toà biệt thự lửa thiêu tàn
Dải mành trói chặt chân gia chủ
Một nhúm tro hoang trọ cuộc trần.

( Mời các bạn yêu thơ  xem tiếp kỳ 3 truyện thơ  Thư Tình Thi cũng là phần cuối trên Đất Đứng kỳ sau )

P.T