THƯ TÌNH THI (phần 1)-Truyện thơ PHAN-TÂM

0
50

 

 

( phần 1-tiếp theo và hết )

Em hởi !  Ta mong  đến bạc đầu
Từ câu chung thuỷ nghĩa cao sâu
Như hoa trang đỏ ngàn năm đỏ
Trang điểm tôn nghiêm cả địa cầu

Anh ơi ! Nguyên ý đã từ lâu
Ghì chữ hạnh dung đối đãi nhau
Xin hứa chỉ khi sông cạn nước
Tâm đầu chia cắt thiếp vong sầu

Giai ngẩu phước an hoa được mùa
Khơi trào thơ tắp tặng sông trăng
Hay đâu êm ái muôn vàn khó
Tạm gởi cơ duyên chút đãi đằng

Cơn mưa lượt cuối vừa trôi hạ
Đã vạn lá vàng níu gió ru
Là lúc giai nhân rời mặc khách
Hồi gia  đúng hẹn buổi tàn thu

Đưa tiễn người đi đắm đuối hờn
Lệ pha thương tiếc bệt thuyền sơn
Rèm loan ủ dột chờ cơn gió
Thi sĩ nhặt thơ dỗ rối bồng

Ánh quang đã chếch mau giăng buồm
Hương thắp cầu an lướt sóng chồm
Chú ý hải trình mà bảo trọng
Ngày sau trùng ước đặng lành  thơm

Ta muốn theo nàng lạy mẹ cha
Ngại ngùng sự nghiệp phải thưa ra   !
Thì thôi tin tưởng vào thu tới
Thiệp ái danh sơn rước kiệu vàng .

Một năm lễ nghĩa chữ phu thê
Cúi lạy biệt ly dạ não nề
Thiện thánh ghi chung lời đã thệ
Mời chàng hồi bước hẹn tương kề

Gió tắp lá thu trải vàng sông
Thuyền cơi khơi trắng cắt đôi lòng
Bóng bờ thê thiết con uyên réo
Nhắn báo người đi sẽ đoạn trường 

Khởi trăng trong vắt là trung thu
Đông hớp sầu riêng nhả giá mù
Cánh én đến mời hoa mới tụ
Nắng chang khéo nhắc tiếng ve sầu

Tứ tượng xoay vần ái kém hường
Ba năm biền biệt chẳng tin thương
Âu lo vò võ từ xa cách
Một trách mười nghi tưởng tỏ tường

Hứa lời phu phụ sao vô ý  ?
Canh cánh  thuỷ chung mãi bóng tình
Có biết là xuân về điểm bạc  !
Má hồng nhàu sắc tủi chân chim

Lịm ngủ vào yêu xin mộng thường
Thấy con quạ đến gọi hồn tương
Nhắn rằng : Người khách qua sông trắng
Đã phải tình duyên khác má hường

Tỉnh ra vừa lúc trời quang thanh
Bất định ác ngoa kinh giấc tàn
Lập tức đèn nhang xe đến cửa
Lễ chùa vái niệm đặng tình an 

Chánh điện cúi quỳ khấn phật linh
Vô biên thiền pháp độ yên bình
Quẻ xâm hung kiết xin tường tỏ
Mệnh hạn Tam Keo phải giữ mình

Kiếp hoa khởi nở sắc đồng trinh
 Gió toả hương tươi ong bướm rình
 Biết đó là đâu mà định phận
 Hồng nhan số ấy cửa vong tình
 
 Khoé mắt lệ chờ những lo toan
 Nẻo về hồn phách choáng cầu toàn
 Mới dừng nép tủi bên hồ nước
 Lạc bước dần vào chỗ thấp hoang
 
 Bỗng đâu dông gió đà cuồng nộ
 Tới tắp nước trời ngập gót son
 Hốt hoảng lũ dâng tâm rối loạn
 Trợt chân phó mạng mặc triều bồng 

Phúc họa nhân sinh pháp tỏ tường
Cuộc trần trải nghiệp đãi hiền lương
Con thuyền thương nhân trên đầu sóng
Thoắt thấy hình nương đang giữa dòng

Hai ngày mê tỉnh biết gì đâu  !
Vừa nhíu mày châu đã thấy đau
Những bệt tím bầm bên cánh trái
Còn hằn ngạch sướt như nan cầu

Chưa hết bận tâm thì cửa mở
Trông ra đã thấy một a hoàn
Tay bưng khay bạc tay kia áo
Lanh lợi chuyện trò giúp dỗ an

Chủ tôi buôn bán dọc sông Vàm
Tên gọi thường ngày là Trịnh Nam
Hôm trước lũ ngang lạch Cửa Lớn
Liều mình cứu nữ thật gian nan

Cuộc chuyện chưa xong đã thấy người
Rỏ ràng dung mạo khách hào hoa
Trang y sang trọng vào chào nói  :
Nhi nữ bình an rỏ phước trời

Cảm ơn hào hiệp đã khơi lời
Xin phép khấu đầu tạ nghĩa ơn
Nàng chớ  ! .. Đưa tay nâng vóc ngọc
Chợt như cảm nhận chút bồi hồi

Cúc trắng bướm vàng là ý duyên
Hàn huyên ngỡ tỏ được cơ huyền
Ngộ ân sớm mến người hào kiệt
Khách luyến giai nhân đã lắm chuyên

Níu hài dưỡng ngọc trọn tuần quyên
Cả thể khôi hương đã vẹn tuyền
Cảm quý nên mời lưu ít việc
Vị tình nhi nữ thuận tuỳ quyền 

Phiên chợ tháng mười rất hiếm hoi
Tham gia hàng hoá lái lời đôi
Thương nhân nhi nữ cùng buôn hội
Khách ghé mua khen đôi tuyệt vời

Bỗng đâu ông lái của thuyền xưa
Chào hỏi đẩy đưa chuyện bến mưa :
Chỉ mới cách đây hơn tháng trước
Lần ngang tin dữ rỏ buồn chưa  !

Người khách tài hoa đã chết rồi
Trong đêm sương gió để che hoa
Nghe đâu mộ ấy hai năm đã
Sụp mất bên bờ giữa vạn hoa 

Những khi nước lớn rước đom đóm
Vẫn thấy bên hoa một bóng ngồi
Não nuột khúc thơ buồn níu gió
Ai ngang cũng ruột cắt tâm bời  :

“ Ánh trăng ơi hởi ! Có hào hoa ?
 Chia bớt cho thơ chút lụa là ..
 May áo cô đơn đi với lá
 An bài nỗi nhớ những thu qua

Tiếng sấm chân đêm có biết đau
Cháy dùm ao ước đẫm ngàn sầu
Cho thơ bừng thức giấc yêu dại
Chào tiễn duyên ưa đã đậm sâu

 Si mê níu mãi ảnh thời gian
 Héo hắt hình hài giữa nghĩa mang
 Ân sủng ly bôi hoa đắp mộ
 Lộ vuông vải trắng vẫy tình ngàn “ 

Lời thuật chưa xong nàng quỵ ngã
Đớn đau tuốt xuống suối mi nhoà
Tình lang ơi hởi . ! Can chi tội ..
Bởi thiếp mà tan chỗ vĩnh hằng

Ba năm vắt cạn cả tâm ưu
Ngỡ tưởng đã bồi đủ luyến lưu
Thiếp có biết đâu chàng rã rượi  !
Hồn hoang níu gió gởi tình thư

Đợi thiếp – chàng ơi .. ! Đợi thiếp nè .. !
Ngàn thu chung thủy chữ phu thê
Xuống dao cắt xéo ngang tâm mạch
Thắm đỏ áo loan trả nghĩa mê 

Đoạn trường hề ! Đoạn trường uyên ương
Sinh tử thuỷ chung ngộ chín phương
Trói buột yêu đương vào tuyệt mệnh
Ứng câu thệ ước buổi vô thường

 Phan.Tâm  ( Hết phần 1 )