THỬ CÀN – Cao Bồi Già / Họa: Người Nay; Sông Thu; Thục Nguyên; Thi Lệ Trang; Nguyễn Gia Khanh; Trần Như Tùng; Thanh Hòa; Liêu Đình Tự; Lý Đức Quỳnh;

0
35

 

THỬ CÀN

 

Thấy người “Thương lượng với thời gian”

Tớ thử mon men bắt chước càn

Râu cạo láng o, non lại hẳn

Tóc tô đen óng, trẻ ra chăng ?

Nói nhăng tựa khướu, lòi năm dạn

Bước choạc như sên, tố tuổi nhằng

Níu kéo thanh xuân nào …dễ được

Đòi chơi trống bỏi khó muôn vàn

                                  CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

TRÁCH CÀN

 

Hết trẻ đến già, chuyện trần gian 

Cất cớ chi mà phải trách càn 

Sửa cụ thành thằng, coi chẳng được 

Cưa sừng làm nghé, ngó nên chăng 

Gái tơ đòi hỏi, thêm dang dở 

Gối lỏng rụng rời, lắm nhập nhằng 

Ham hố tục trần mau đứt bóng 

Thảnh thơi tuổi hạc, đó là vàng

                                   Người Nay

 

 

XIN CAN !

 

Hơi đâu mà tính chuyện ăn gian

Muốn giấu tuổi đi, chỉnh sửa càn

Dung mạo tân trang: tươi mấy lúc ?

Dáng hình chuyển đổi : được hay chăng ?

Da mồi tóc bạc…thêm trang nhã

Bước chậm lưng cong… đỡ nhố nhằng

Lão bối càng già càng đáng kính

Một kho kinh nghiệm quý vô vàn

                                    Sông Thu

 

 

THÔI CHỚ MƠ MÀNG

(Họa 4 Vận)

 

Hãy bỏ "mưu đồ" chuyện "dối gian"

Già thì phải chịu, chớ mơ càn

Thời giờ đi mãi, ngăn sao nổi ?

Ngày tháng trôi hoài, cản được chăng ?

Tốt nhứt không thêm điều rối rắm

Hay hơn là bớt tính lằng nhằng

Sống càng bình dị càng thư thả

Đừng để xác thân tuột thả dàn

                                    Thục Nguyên

 

 

ĐÁP ỨNG…

 

Nhu cầu đòi hỏi của nhân gian

Thiên hạ ngày nay thích sống càn

Bà muốn dung nhan tươi tắn mãi

Ông thèm sức lực trẻ trung chăng?

Tình xuân trai gái còn nhan nhản

Bản tánh trăng hoa cứ nhập nhằng

Tân tiến y khoa cung cấp đủ

Bơm, nâng, cắt, xén… đẹp vô vàn.!

                             Thy Lệ Trang

 

 

CƯA SỪNG…

 

Làm nghé – cưa sừng mượn kế gian

Đã hơn thất thập vẫn khai càn

Chân đi khất khưởng say hồn phỏng ?

Miệng nói thều thào líu lưỡi chăng ?

Má cóp nào quên màu thắm mượt

Răng long lại hám miếng dai nhằng

Khi nao cắt phắng đi…con nợ

Của ấy còn đeo khổ vạn vàn!

                        Nguyễn Gia Khanh

 

 

CÓ TẬT . . .

 

Dấu ngay để thử chút chơi gian

Kích thích tuyệt sao lúc chớm càn.

Sớm muộn chưa ghiền càng thú đẫy

Ngắn dài vương nợ dễ rời chăng.

Vai quan dài chức vơ man mác

Kiếp cáo thêm hang sống nhập nhằng.

Có tật giật mình , xin vái, vái

Giữ kim trong bọc khó vô vàn.

                           Trần Như Tùng

 

 

TRẺ CHẲNG HAM


Trẻ mãi tìm đâu ở thế gian?
Trường sinh bất tử cũng điều càn
Bạn bè lục tục ra đi hết
Mình tớ, trơ trơ ở lại chăng?
Từ Thức về làng thêm ngớ ngẩn
Cháu con khuất núi rõ nhì nhằng
Chẳng lo lão bối bên ngoài ấy
Giữ ấu tâm đây,quý ức vàn.

                                   Thanh Hòa

 

 

THÓI ĐỜI

 

Thói đời sao lắm kẻ tham gian

Bất chấp kỷ cương cứ lấn càn

Đục khoét luân thường nào quá xá

Bòn soi đạo lý mãi sao chăng ?

Nghĩa tình cuộc thế luôn mờ mịt

Danh lợi nhân sinh cứ nhẵng nhằng

Cái bả vinh hoa mù cả mắt

Thanh lương chính trực khó vô vàn.

                                   Liêu Đình Tự

 

ĐẢO CHỮ CÀN KHÔN

 

Những muốn vui đùa giữa thế gian

Ngồi không nghịch chữ đảo:khôn càn

Xuôi thì yên ả trời trăng ấy

Ngược để om sòm miệng lưỡi chăng?

Trật tự thường còn nên giản dị

Tôn ti bỗng vỡ hóa nhì nhằng

Xưa nay tồn tại nhiều quy ước

Địa vị xem ra khó đổi vàn.

                             Lý Đức Quỳnh