THÁNG  GIÊNG – BÓNG THƠ…- Phong Tâm

0
61

THÁNG  GIÊNG – BÓNG THƠ

Tháng Giêng

 

Em về tắm bến sông thơ

Bóng nhan sắc đẫm trăng giờ Nguyên tiêu

Đừng đem xuân bỏ xuống chiều

Vỡ hương, gió nhặt về trêu đầu giường.

 

Bóng Thơ

 

Em đi qua màu trăng tan hơi sương

Trong đêm hương trầm mê loang trên đường

Có dòng sông đưa tình ru hoa sóng

Để rằm nguyên tiêu khỏa nước soi mình.

 

THOÁNG LẶNG

 

Làn gió nhẹ thoảng qua. Tiếng chim rượt đuổi trên cành ngọn. Đôi bướm trắng chập chờn

Có lúc ngồi một mình, chợt hồn lâng lâng. Thời tiết chuyển mùa một chút hương đi chầm chậm, đến gần – gợi nhẹ – bâng khuâng… Bỗng nhớ miên man

Tôi chờ xuân như chờ đợi người xa hẹn về.

Vô tình gắn trên môi nụ cười từ khi nào mà tưởng chừng thổn thức thời mới lớn. Thương người đi, để thương ở lại!

Những búp nõn chưa thành hoa, hình như cũng trông ngóng dáng xuân về giữa khung trời mượt mà thắm đẫm

Tôi che mắt nhìn một cánh hoa chen nở trên cành từ khi nào mà tôi không hay!

 

BÂY GIỜ

 

Bây giờ quên nhớ trong đêm

Mà nghe lá rụng bên thềm đẫm sương.

Trăng tàn, nắng cũng phai hương

Thì thôi, bến cũ còn vương vấn gì!

 

Người đi. Ờ! Lạnh lùng đi…

Trăm năm chỉ một xuân thì vậy thôi.

Trong mầm yêu có chia phôi

Nào ai ngăn được bờ môi muộn phiền!

 

Vẫn là đêm của sông duyên

Vẫn là sương khói triền miên gió lùa.

Thơ không buộc chặt sợi mưa

Thì ngôn ngữ chẳng dư thừa để rơi.

 

Bây giờ quên nhớ mù khơi

Ví như gió tạt, sóng nhồi đi qua…

Đường tơ dầu cứ mượt mà

Cõi tình như bóng trăng tà trôi nghiêng!

 

Phong Tâm

( Bến Tre )

 

Có liên quan