Thạch Thảo (NGHÌN TRÙNG GIÓ NGẬM MỒ CÔI – MẸ ƠI LÀ TIẾNG NGỌT NGÀO)

0
15

 

 

                                                                         

 

Thạch Thảo

NGHÌN TRÙNG GIÓ NGẬM MỒ CÔI

 

Sụt sùi mưa _ lạnh cuối chiều

Xám mây lằng lặng đìu hiu gió ngàn.

Nhớ mẹ hiền buổi vu lan

Chìm trong kỷ niệm lòng ràng rạc đau.

 

Thiết tha giọng – ấm môi trầu

Dịu dàng ánh mắt – ngọt ngào lời ru.

Ngóng ngày đêm – ngóng thiên thu

Mà sao mẹ vẫn xa mù phía con.

 

Lắc lay ảnh – bóng chập chờn

Âm âm khói – tỏa trầm hương – ngậm ngùi.

Nghìn trùng gió –  ngậm mồ côi

Nghẹn chiều trống vắng bời bời nhớ thương .

 

Với tay níu cõi thiên đường

Vùi trong mẹ , kẻo vô thường bão giông!

  

 

 

MẸ ƠI LÀ TIẾNG NGỌT NGÀO

 

Mẹ ơi la tiếng ngọt ngào

như lọn mía như buồng cau

sau nhà

áo cò mòn vạt chợ xa

con khôn lớn

tháng ngày cha không về.

 

Bến đời tất bật nhiêu khê

oằn vai mái dột

bộn bề áo cơm

góa chồng

tóc mẹ còn son

tam tòng tứ đức vo tròn

thủy chung.

 

Mây thu xô cả nghìn trùng

cải về trời

rau ngại ngùng bể dâu

lặng chiều đứng

ngóng ngõ sau

giọt mưa chảy ướt

cồn cào nhớ thương.

 

Cho con núp bóng thiên đường

náu nương mẹ kẻo vô thường…

bão giông.

 

 

Th.Th (Bình Dương)

Có liên quan