Trang Chủ Tác giả: Văn Lý

Tác giả: Văn Lý

VỀ THÔI! – Văn Lý

Ta nhé năm tháng dài rong rủi
Trở về thôi! Sắp hết chuyến tàu đời…
Quê hương ơi! Bao thương nhớ mãi đầy vơi
Vơi nhỏ bé nhưng đầy đong biển lớn

Tìm – Văn Lý

Thôi dừng chân… kẻo lực tàn sức kiệt
Trở về thôi ta tìm lại chính ta
Bể nhân sinh ta cứ sống chan hòa
Dẫu đời vạn biến nhưng tâm ta luôn bất biến.

MIỀN KÝ ỨC! – Văn Lý

Nhớ em tôi mới năm nao
Chèo đò đưa khách đi vào chiến chinh
Dường như em muốn tỏ tình
Tặng tôi bông súng lung linh em cười

Nhớ Ngoại! – Tùy bút Văn Lý

Nhìn cái vali to đùng mẹ hì hục chuyển ra bến xe, trong ấy là tư trang của cả gia đình nhà tôi. Lòng tôi rạo rực nôn nao khó tả, tôi thầm đếm ngược thời gian nhưng mẹ tôi nào biết.

Nơi ấy chốn yên bình- Truyện ngắn Văn Lý

Tôi đã lớn lên trở thành một chàng trai như bao chàng trai khác. Tôi rời quê hương lên đường đi chiến đấu ở biên cương.

Mẹ ơi! Xin đừng có lần sau – Tùy bút Văn Lý

 Đếm thời gian, chỉ còn hai tháng nữa là đến lễ Vu Lan, ngày của mẹ. Ngày ấy ngoài những bông hồng tặng người thân con sẽ gắn trên ngực áo mình một bông hồng nhỏ, chỉ  nhỏ thôi, nhỏ hơn những bông hồng con gắn lên ngực những người thân của con, để biết rằng trong lòng con còn có mẹ”.

Tôi về quê ngoại – Tùy bút Văn Lý

Tôi hồi hộp mong chờ đến cái ngày ấy. Cái ngày mà ba mẹ tôi hứa sẽ cùng tôi về quê thăm ngoại. Quê Ngoại tôi xa lắm ở tận Quảng Nam.

Nhớ tháng năm yên bình – Tản văn Văn Lý

Cứ mỗi tháng năm đến những ký ức thời thơ ấu lại ùa về. Tháng năm, trong mỗi con người quá nhiều những ký ức, đôi khi nó tràn về đến lẫn lộn như những thước phim chiếu vội. Có lúc rõ mồn một cái tuổi học trò.

Cái “Tôi” – Văn Lý

Nói về cái “Tôi” người ta bảo rằng nếu con người sống mà không có cái “Tôi” thì không còn ý nghĩa, chính cái “Tôi” ấy đã làm cho con người thể hiện mình một cách sống đích thực trong cộng đồng,

Đêm đã khuya rồi đấy! – Văn Lý

Chúng tôi cũng là một trong số họ. Nửa đêm nghe giọng nói của các con từ chiếc điện thoại, cái cảm xúc dâng tràn trong lòng mình. Thế là tôi viết mấy dòng này…