Trang Chủ Tác giả: Phạm Ngọc Thái

Tác giả: Phạm Ngọc Thái

NGẪM NGỢI ĐỜI NGƯỜI – Phạm Ngọc Thái

Chiều mệt mỏi. Ta ngồi ngẫm ngợi... Đời người bao nắng, gió, mưa sa Dẫu trong hồn vẫn chưa dứt phong ba Nhưng "cuộc sống - tình yêu" thì đã mãn

CHÙM THƠ TÌNH LÃNG MẠN – PHẠM NGỌC THÁI

Anh nhìn em yêu tắm Qua màn hình zalo Hãy chờ ngày anh đến Tặng em cả trời mơ...

ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC – Phạm Ngọc Thái

Mối tình cũ vết thương chưa kín miệng Tình mới vụt về, hàn lại trái tim anh Ôi ! Người đàn bà, anh sớm yêu thương Em hiền lành, mộng mơ như trang cổ tích.

CHÙM THƠ TÌNH THÔN NỮ DƯỚI TRĂNG – PHẠM NGỌC THÁI

Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn Đêm nằm thao thức vấn vương.

CHÙM THƠ TIỄN CON ĐI – PHẠM NGỌC THÁI

Ôi, Hà Nội ! Hôm nay sao đẹp dữ Con tôi nó đang cười tôi đó, thế gian ơi Ngẫm cho cùng, được thế ! Đáng cuộc đời Thì thôi nhé ! Đi đi, vào viễn xứ...

CHUYỆN VỀ HAI NGÔI MỘ CHA CON MAI SAU – PHẠM NGỌC THÁI

Người cha thề ra tay hay bút (*) Viết đoản thiên tuyệt tác lưu danh Con mình vào với sử xanh Bao giờ non nước tan tành mới tan.

49 NGÀY CỦA CON – Phạm Ngọc Thái

49 ngày rồi đó, con yêu ! Đời con nào hưởng đã bao nhiêu ? Lòng cha những nuối thương con trẻ Thân già ngày tháng bước liêu xiêu

CHÙM THƠ KHÓC CON (2) – Phạm Ngọc Thái

Viết mấy dòng thơ mặc máu trào Con nghe tiếng mẹ võng ru theo Cha dắt con đi như hồi nhỏ Sang đền Quán Thánh thắp hương kêu.

CHÙM THƠ KHÓC CON (1) – PHẠM NGỌC THÁI

Thơ bố viết trăm dòng không kể xiết Thương lấy tấm cha già. Hãy yên nghỉ nhé, con yêu ! Dòng nước mắt trần gian, dù có tuôn chảy bao nhiêu Cũng không vợi được lòng người cha, thương con vô hạn...

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH THỦY CHUNG

Rồi một ngày... Anh sẽ bay lên tận đỉnh trời Em cũng xuống suối vàng yên giấc mộng Hỡi hậu thế ! Những người nối tiếp ta trong cuộc sống Hãy tìm lấy bóng người thôn nữ mà ta đã yêu thương