Trang Chủ Tác giả: Nguyễn Thị Mây

Tác giả: Nguyễn Thị Mây

CON GÁI CÔNG THẦN – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Như có ai cầm gậy chọc vào tổ ong. Những tiếng vo ve túa ra, lan rộng. Tôi cũng có mặt trong đám trẻ túm tụm bàn tán chuyện Uyển tự xưng là con gái công thần.

HOA ĐỒNG CỎ NỘI – Truyện ngắn NGUYỄN THỊ MÂY

Cơn giận bốc lên đỉnh đầu, tóc Hoan dựng ngược, mắt tóe lửa đỏ quạch. Anh nghiến răng trèo trẹo, muốn  quay vào vả cho phù cái mỏ nhọn chanh chua của vợ cho hả tức. Lời phải không chịu nghe, cứ ong óng cái miệng.

NẰM VIỆN – Truyện ngắn Nguyễn Thị Mây

Tôi bực lắm. Tôi nhất quyết kỳ này, hết bệnh, ra viện. Tôi sẽ làm … thơ. Thơ ca ngợi những người khoác áo bờ-lu trắng, đáng yêu.

THIÊU THÂN ĐÊM TRỪ TỊCH – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Thiên đình rực rỡ, lộng lẫy khác thường. Vẻ huyền ảo biến mất với những dòng sáng rót từ bóng đèn màu lan tỏa, hòa lẫn ánh hào quang của trăng sao tụ hội, giăng giăng đây đó. Cảnh u tịch, uy nghiêm  cố hữu chẳng còn.

TRỜI BỖNG XANH HƠN – Nguyễn Thị Mây

Tiếng dạ nghe như gió mùa xuân thổi qua hồn tôi mát rượi. Ánh mắt trong vắt của cô gái khiến lòng tôi bâng khuâng, xao động lạ kì. Tôi bỗng thấy trời xanh hơn, đời đẹp hơn.

ĐIỆU BUỒN TRĂM NĂM – NGUYỄN THỊ MÂY

Uyên sẽ xây dựng hạnh phúc với những sắc màu như thế. Tựa như chiếc cầu vồng vắt ngang đỉnh trời sau cơn mưa. Và, Uyên bỗng thấy mình hạnh phúc.

 

ĐÈN LÁ – Nguyễn Thị Mây

Trăng nhợt nhạt. Đêm vàng võ, ảm đạm. Hàng cây lặng lẽ đỗ bóng đen sẫm. Gió lùa những chiếc lá vàng rơi, tan tác trên nền đất. Hơi lạnh len vào cửa, mơn man. Ngàn ngồi co ro, hai tay vòng quanh gối, ủ rũ. Chốc chốc, nó liếc nhìn Mơ. Lòng nhói đau khi thấy em gái nằm thiêm thiếp, hơi thở mỏng manh như ánh trăng ngoài ấy.

Nguyễn Thị Mây

THẦM LẶNG TỎA HƯƠNG – Nguyễn Thị Mây

Phố khuya vắng ngắt. Quyên đã giặt sạch mớ quần áo nhưng chưa muốn vào nhà. Quyên yêu phố đêm, thích nhìn những cây cột đèn đứng chôn chân trầm tư đợi mặt trời. Quyên lặng ngắm những khung cửa đóng kín, say ngủ. Mọi thứ bất động, trừ Quyên .

LỜI TỎ TÌNH RẤT VỘI – NGUYỄN THỊ MÂY

Nắng bỗng dưng  mềm như lụa và trong gió bỗng thoảng đưa mùi hương hoàng lan ngày cũ. Tôi bối rối, thẹn thùng khi bắt gặp ánh mắt anh nhìn như ngày nào thầm thì lời tỏ tình rất vội.

Hình như nơi nấy trời đất đã vào xuân!

TRÊN HÀNH LANG NỘI TRÚ – Nguyễn Thị Mây

Làm sao anh biết được

Giữa buổi chiều đang rơi

Em đứng bơ vơ cùng với nỗi buồn