Trang Chủ Tác giả: Nguyễn An Bình

Tác giả: Nguyễn An Bình

PHẢI EM LÀ MIMOSA – NGUYỄN AN BÌNH

Yêu người xin hết đêm nay Để mai xuống núi tình hoài cheo leo Góc trời Đà Lạt buồn theo Tôi về mưa đã trắng đèo Tà Nung.**

NHƯ HOA CẨM TÚ CẦU – NGUYỄN AN BÌNH

Không biết đến từ đâu Hương chùng chình bỏ ngỏ Phải hoa cẩm tú cầu Sáng nay vừa mới nở?

NÚI ĐỒI PHƯƠNG ĐÔNG – NGUYỄN AN BÌNH

Thì thầm nắng – thì thầm mưa Suối sông vừa kịp tiễn đưa tôi về Sớm mai bỏ lại núi đồi Mình tôi xuống núi ai ngùi trông theo?

VIẾT BÊN HỒ SUỐI VÀNG – NGUYỄN AN BÌNH

Em có nhìn mây trắng Bay về đâu cuối trời Hồ suối Vàng thinh lặng Biết bao giờ ngừng trôi.

KHÓI TÓC – NGUYỄN AN BÌNH

Mưa lấm tấm. Mưa mênh mông Chợt cười ai nhớ khói đồng ngày mưa Chiếc cò, bóng vạc, chiều xưa Theo mưa tầm tã đón đưa tôi về.

VIẾT DƯỚI TRĂNG ĐÀ LẠT – NGUYỄN AN BÌNH

Leo những bậc thang đầy phế tích Người xuống đồi trăng đã lên cao Đem dòng suối nhỏ tràn xuống phố Bé có cùng tôi đuổi bóng nhau.

DẠ KHÚC BÊN HỒ NGUYỄN AN BÌNH

Thiên nga vỗ cánh lên trời Bên hồ biết có ai ngồi đợi tôi Vẫy tay chào nhé tình ơi Mai xa phố núi tôi ngồi đợi ai?

VỀ LẠI BÊN HỒ TUYỀN LÂM – NGUYỄN AN BÌNH

Về đây tìm lại một người Mười lăm năm bóng chim trời đã bay Hàng cây trốn gió chiều nay Thời gian thành vết sẹo dài đó em.

NHỚ CƠN MƯA PHÙN ĐÀ LẠT – NGUYỄN AN BÌNH

Đi trong nỗi nhớ dịu dàng Đi trong ngan ngát muôn ngàn cỏ hoa Bước người lên mãi dốc mơ Chỉ nghe tiếng lá hẹn hò bên tai.

QUÁN MƯA – NGUYỄN AN BÌNH

Quán là mưa – sao trời đầy mây trắng Màu nắng vàng thành áo lụa em đi Đường anh qua mai anh đào còn hẹn Chỉ lá non thầm gọi bước ai về.