Trang Chủ Tác giả: Nguyễn An Bình

Tác giả: Nguyễn An Bình

NHỚ NGƯỜI VÀNG HOA – NGUYỄN AN BÌNH

Đêm dài ngọn tóc thêm sâu Mùa hoa vàng cũ rơi vào hư không Nhìn theo từng chiếc lá phong Quê nhà sợi khói bay vòng lên cao.

RỒI AI CŨNG SẼ GIÀ – NGUYỄN AN BÌNH

Ngày mai ta cũng sẽ già Giữ xanh tâm hồn em nhé Ngày mai tóc đã phôi pha Tình mình vẫn luôn tươi trẻ.

GIỮA NGÀN THÔNG ĐÀ LẠT – NGUYỄN AN BÌNH

Đà Lạt có gì – sao anh nhớ Giây phút dừng chân chợt nhói lòng Phải lòng con gái cao nguyên ấy Một đời thơ thẩn giữa ngàn thông.

NGƯỜI ĐI TÌM DÒNG SÔNG ĐÃ MẤT – NGUYỄN AN BÌNH

Ta về chờ tin con nước lớn Biết người đi – xa đến biệt mù Tìm mãi một dòng sông đánh mất Chảy về đâu trong cõi thiên thu.

CAO NGUYÊN MÙA NẦY – NGUYỄN AN BÌNH

Mùa nầy trên cao nguyên Chắc sáng trời se lạnh Qua một màu sương trắng Em cà phê một mình

ĐI QUA MÙA NƯỚC NỔI – NGUYỄN AN BÌNH

Nhà em chạm mớn nước Nước tràn qua cánh đồng Chống xuồng đi hái súng Bèo xanh bừng đỏ bông.

MÙA THU, NGỒI BÊN CHÂN CẦU CŨ – NGUYỄN AN BÌNH

Con sông ngày ấy giờ trơ đáy Cúc của đường mơ đã tàn chưa? Sao thấy mùa thu trôi mải miết Bên bờ lau trắng của ngày xưa.

CHẠM – NGUYỄN AN BÌNH

Khẽ chạm vào ánh mắt Mắt biếc thật kiêu sa Áo hồng thời rất xa Thu vàng đi quá vội.

VƯỜN KHUYA – NGUYỄN AN BÌNH

Ngực đầy hương ngải ấm Nhốt một thời mê hoang Ta bốn mùa say đắm Ngủ xanh đồi cỏ non.

QUA SÔNG HẬU MÙA NƯỚC NỔI – NGUYỄN AN BÌNH

Mai nầy nước nổi thành lũ cạn Dâu bể đời người em biết không Mấy hạt phù sa chìm đáy nước Nghe lòng quạnh quẽ suốt triền sông.