Trang Chủ Tác giả: Nguyễn An Bình

Tác giả: Nguyễn An Bình

HƯ ẢO NGƯỜI – NGUYỄN AN BÌNH

Hư ảo người chỉ hư ảo thôi
Trần gian nào kể hết buồn vui
Trăm năm  cũng chỉ là quán trọ
Thiên thu rơi rụng xuống ngậm ngùi.

TA VỚI NGƯỜI CHUNG MỘT VẾT THƯƠNG – NGUYỄN AN BÌNH

Ta với người chung một nhánh sông
Giấu chi tiếng sóng mãi trong lòng
Nước chia trăm hướng đời vô định
Không một mái chèo khơi nhớ mong.

Hương Quỳnh – NGUYỄN AN BÌNH

Em có về nghe kể chuyện nắng mưa
Áo phù du thành giấc mơ hồ điệp
Đêm nguyệt bạch cho nhau từ muôn kiếp
Làn hương quỳnh xanh mãi giọt nắng khuya.

YÊU NGƯỜI NGÓNG NÚI – NGUYỄN AN BÌNH

Ta yêu người ngóng núi
Yêu sương tím ven hồ
Con sông buồn tiếc nuối
Một cuộc tình vừa xa.

GỌI TÊN MÙA HẠ CŨ – NGUYỄN AN BÌNH

Tình yêu thành chiếc lá
Nhẹ rơi theo dốc đời
Mắt long lanh đến lạ
Khóc giọt tình vừa rơi.

TIẾNG VE Ở NGÔI CHÙA CỔ – NGUYỄN AN BÌNH

Có tiếng ve trên hàng cây xanh lá
Những gốc dầu cổ thụ mấy trăm năm
Khúc nhạc hè có làm em rộn rã
Trước sân chùa lòng bỗng thấy tĩnh tâm.

LÊN NÚI PHỤNG HOÀNG – NGUYỄN AN BÌNH

Lên Phụng Hoàng ngắm mây trắng
Núi cao xóa dấu bụi trần
Đời người mấy lần hạnh ngộ
Đất trời đá cũng vô ngôn.

NGÀY CỦA MẸ – NGUYỄN AN BÌNH

Ngày của mẹ nén nhang còn bảng lảng
Con đi tìm mây trắng cuối phương trời
Lang thang mãi giữa lòng người hiu quạnh
Tiếng vạc sành rúc bụi cỏ khôn nguôi.

HUYỄN MỘNG – NGUYỄN AN BÌNH

Mười năm rũ bụi vô tình
Cuốn chăn chiếu cũ khắc hình bóng nhau
Trận cười trôi dạt chiêm bao
Đời đan mắc võng tạc vào quán không .

VỀ THĂM BIỂN TRẦN ĐÊ – Nguyễn An Bình

Theo em về mùa lễ hội nghinh ông
Nhớ mùi bấc thơm cá đù cá đuối
Có ánh mắt em làm anh bối rối
Cửa biển Trần Đề đẹp tựa mùa xuân.