Trang Chủ Tác giả: Nguyễn An Bình

Tác giả: Nguyễn An Bình

KHI VƯỢT ĐÈO MẺ PIA – NGUYỄN AN BÌNH

Đường lên Cao Bằng sao quá hiểm Mỗi một khúc quanh rợn cả người Đời công nhân bao người ngả xuống Dấu in vách núi vẫn còn phơi.

BÊN DÒNG BẰNG GIANG – NGUYỄN AN BÌNH

Bên đôi bờ cỏ xanh Nước Bằng Giang chảy xiết Em có thấy tình anh Trôi xuôi dòng mải miết.

GIẤC MƠ DÃ QUỲ – NGUYỄN AN BÌNH

Thương người má lúm đồng tiền Cười trong nắng sớm môi hiền nào ngoan Trong veo mấy nụ hoa vàng Giấc mơ chưa chạm tình xuân ngút ngàn.

CÓ MỘT NGÀY NẮNG BIẾC = NGUYỄN AN BÌNH

Tôi chợt nhận ra Thành phố có một ngày nắng biếc Cho tất cả mọi người Và cho tất cả những ai

NHỚ NGƯỜI VÀNG HOA – NGUYỄN AN BÌNH

Đêm dài ngọn tóc thêm sâu Mùa hoa vàng cũ rơi vào hư không Nhìn theo từng chiếc lá phong Quê nhà sợi khói bay vòng lên cao.

RỒI AI CŨNG SẼ GIÀ – NGUYỄN AN BÌNH

Ngày mai ta cũng sẽ già Giữ xanh tâm hồn em nhé Ngày mai tóc đã phôi pha Tình mình vẫn luôn tươi trẻ.

GIỮA NGÀN THÔNG ĐÀ LẠT – NGUYỄN AN BÌNH

Đà Lạt có gì – sao anh nhớ Giây phút dừng chân chợt nhói lòng Phải lòng con gái cao nguyên ấy Một đời thơ thẩn giữa ngàn thông.

NGƯỜI ĐI TÌM DÒNG SÔNG ĐÃ MẤT – NGUYỄN AN BÌNH

Ta về chờ tin con nước lớn Biết người đi – xa đến biệt mù Tìm mãi một dòng sông đánh mất Chảy về đâu trong cõi thiên thu.

CAO NGUYÊN MÙA NẦY – NGUYỄN AN BÌNH

Mùa nầy trên cao nguyên Chắc sáng trời se lạnh Qua một màu sương trắng Em cà phê một mình

ĐI QUA MÙA NƯỚC NỔI – NGUYỄN AN BÌNH

Nhà em chạm mớn nước Nước tràn qua cánh đồng Chống xuồng đi hái súng Bèo xanh bừng đỏ bông.