Trang Chủ Tác giả: Mặc Phương Tử

Tác giả: Mặc Phương Tử

CÒN NGÂN LỆ SỬ – Mặc Phương Tử

Những điệu đàn xưa ai có hay
Rơi từng nhịp xuống nước non nầy.

HƯƠNG CỐ HƯƠNG- Mặc Phương Tử

Cánh chim vạn dặm mờ nhân ảnh
Đất khách muôn trùng lạnh gió sương.

MỘT CHIỀU – Mặc Phương Tử

Ta về chạm hương tịch liêu
Bên thềm hoa cỏ diễm kiều sắc hương
Người cùng gieo hạt yêu thương
Cho trăm cánh mộng về phương trời hồng.

Mai đây – Mặc Phương Tử

Giữa thế gian, mà lắm thế gian
Ai hay sương khói vẫn mơ màng
Cuộc đi cuộc hẹn dường chưa trót
Cuộc đến cuộc chờ vẫn đợi sang.

CÒN LỪNG HƯƠNG TRĂNG – Mặc Phương Tử

Ai cõng mùa xuân qua đây
Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim
Để nghe tình tự trăm miền
Màu hoa cỏ
Vẫn bình yên muôn nhà.

KHI GIỮA ĐỜI THƯỜNG – Mặc Phương Tử

Ta áo bạc, ngõ về đường mây trắng
Khi mắt đời rựng nắng trời quê hương
Phủi vai áo rụng xuống hồn dâu bể
Giữa đời thường câu kinh kệ yêu thương.

VẪN MỘT TRỜI QUÊ – Mặc Phương Tử

Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà
Phương trời lữ thứ hỏi mây qua
Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ
Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!

NHƯ CUỘC TUẦN LƯU – Mặc Phương Tử

Xoay chiều ngọn bấc đau lòng vạc
Trở giấc phong hồ lạnh điếm canh.

NỬA ĐỜI…- Mặc Phương Tử

Nửa đời xưa
Đã qua đi
Nửa đời còn lại
Chút gì không hư.

DỪNG BƯỚC BẾN PHƯƠNG HỒNG – Mặc Phương Tử

BẾN PHƯƠNG HỒNG cỏ tình ca

Trời Vô ưu - giữa ta bà vô ưu

Cò gì thật, có gì hư ?

Có chi ! là cuộc tầm ngư tự rày !