Trang Chủ Tác giả: Mặc Phương Tử

Tác giả: Mặc Phương Tử

MỘT BỜ NHÂN ẢNH – Mặc Phương Tử

0
Sáng nay vừa điểm một cành sương Liền vội tan theo khúc đoạn trường. Đâu thuở trăng nghiêng hồn Lãm Thuý, Bây giờ gót nhẹ bến Liên Hương.

BỜ CÕI THANH TÂN – MẶC PHƯƠNG TỬ.

0
Sầu nghiêng vầng nhật nguyệt Bạc vai áo phong trần. Tuồng đời thăm thẳm mắt, Tình đời quang gánh xuân.

CÒN CÓ CỎ HOA TRÊN NGÀN – Mặc Phương Tử

0
Thế nhưng, không - giữa cuộc đời, Gió đen mặc gió, Hoa thời vẫn hoa.

PHÍA XƯA LÀ CHIỀU – MẶC PHƯƠNG TỬ

0
Ta cùng người nửa mái đầu sương bạc Đường nhân gian rót xuống mấy cung sầu ! Ngày rát nắng, nỗi niềm cơn gió lốc ! Hoàng hôn lên, chìm ngập mắt đêm sâu.

TRĂNG SÁNG NẺO PHÙ VÂN – MẶC PHƯƠNG TỬ.

0
Đã ngàn xưa trót bao dòng lệ sử Khói sương còn trang điểm bến trầm luân. Ta vẫn đi giữa sắc màu hoa cỏ, Đường trăng còn thắp sáng nẽo phù vân.

ĐÊM Ở PHI TRƯỜNG – MẶC PHƯƠNG TỬ

0
Đêm nay nghỉ ở phi trường Đời hun hút mộng, đêm suông bóng đời. Nửa khuya nghe bước ngược xuôi Đi-về vạn nẻo buồn vui muôn trùng.

TRÊN CÀNH TUYẾT SƯƠNG – MẶC PHƯƠNG TỬ

0
Phải đâu từ buổi hoàng hôn Buông làn tóc trắng bên cồn tử sinh. Ngày về Chợt thoáng qua nhanh, Mắt đời còn đọng trên cành tuyết sương. !

VẦNG TRĂNG THU – MẶC PHƯƠNG TỬ.

0
Nắng vàng trôi khuất hoàng hôn Tiếng chim ngày muộn gọi hồn sương đêm. Đời như chiếc lá bên thềm, Xa cành - là để đi tìm cội xưa.

MÙA THU TRĂNG SỬ – MẶC PHƯƠNG TỬ

0
Rồi một mùa thu xưa trở lại Cũng cành hoa diệu của hôm nao Nở tung trong vạn tâm hồn nhỏ Lặng lặng quỳ nghe kinh nguyện cầu.

CÕI THƠ, CÕI MỘNG… MẶC PHƯƠNG TỬ.

0
Chim nghiêng cánh mỏng trong chiều Nắng nghiêng mỏng xuống bên lều cỏ hoa Mây đùn dãy bạc rừng xa Trăm con sóng gợn bóng tà huy bay.

KẾT NỐI

963Người hâm mộThích