Trang Chủ Tác giả: Đặng Xuân Xuyến

Tác giả: Đặng Xuân Xuyến

Lỡ – ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Tôi đắm hồn tôi nơi bến vắng
Lướt khướt trăng vàng rớt đáy sông
Thầm thĩ với người từng vun mộng
Trăng kia bến cũ có thay dòng?

HỒN QUÊ – Đặng Xuân Xuyến

Ta về gặp lại hồn ta
Mẹ ta thì đã đi xa cuối trời...

CHUYỆN CỦA GÃ KHỜ – Đặng Xuân Xuyến 

Mọi người nhìn hắn như nhìn một quái vật. Không sao, chẳng nghĩa lý gì với hắn. Đời mà. Phù thịnh chứ ai phù suy.

TIẾNG KHÈN – ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Nhởn nhơ

Mặc cha giục sang bản bên cho người ta bắt làm vợ

Mặc sương trắng là đà giăng ngõ

Mặc mây chiều quẩn váy lửng lơ

THU LẠNH – ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Ừ, trách gì đâu, chỉ nhớ thôi

Người đi thì cũng đã đi rồi

Nào ai biết được duyên mà đợi

Mây tím lưng trời, thôi, cũng thôi.

Đặng Xuân Xuyến đọc: QUẢNG NGÃI – CÂU THƠ NẶNG TÌNH CỐ THỔ ...

Sau khi đọc nhiều bài thơ của Vũ Hồ, tôi nhận ra một điều: Ông là một người tài hoa trong thơ, nhưng trong toàn bộ thơ của ông thể hiện một nỗi cô đơn - cô đơn đến tận cùng.” (VŨ HỒ với "Nỗi buồn trăm năm"

Ngâu về & Đợi Ngâu – ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Nghiêng vành nón

giấu buồn theo sóng gợn

 

Đã Ngâu đâu

mà rưng rức chân cầu

Hương Quê – Đặng Xuân Xuyến

Hương cốm nhà bên duyềnh sang nhà hàng xóm

Cô bé thậm thò vắt ngang dải yếm

Níu bờ sông

Ơi ời “ra ngõ mà trông

Vi vút gió đồng...

Bùa yêu – ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Biết không

Men đủ thì rượu mới nồng

Than vừa thì lửa mới đượm

Phải áo quần đâu mà thử ướm

Tình yêu không phép cộng trừ...

Đọc bài thơ HƯƠNG DƯƠNG CẦM của Nguyễn Thanh Lâm – Đặng Xuân Xuyến

Mở đầu bài thơ là giọng thơ thiền, ngộ đạo thường thấy của nhà thơ: Lặng lẽ quan sát, lặng lẽ chiêm nghiệm để lặng lẽ rút ra những kinh nghiệm sống trong cõi tạm của đời người: