Trang Chủ Tác giả: Đan Thụy

Tác giả: Đan Thụy

ĐỪNG ĐỂ TÌNH … VUỘT BAY & GÓC ĐỜI… – Đan Thuỵ

Tôi đi qua bao mùa hạ nắng
Bỏ mặc nụ cười trôi về phía xa
Và đã thấy nỗi buồn gậm nhấm
Mùa gọi mùa thương chiếc lá long đong

KHI NGƯỜI ĐÀN BÀ … – Đan Thuỵ

Khi người đàn bà không còn cầm níu ước mơ...
đôi tay buông bỏ đợi chờ
đứng bên bờ ký ức ôm đoá vô tình
mặc cả thời gian
 

EM …VÀ MÙA XUÂN & CÓ NHỮNG BÀI THƠ – Đan Thuỵ

Em vẫn biết con đường phía trước Là giấc chiêm bao che góc khuất... cuộc đời Chiều trễ nải, loanh quanh bờ cỏ dại Con gió lỡ làng... khe khẽ gọi tên...

EM CHỈ LÀ …- Đan Thuỵ

... Và em là ... rất nhỏ
Giữa mênh mông đời anh
Nhưng sẽ là NỐT LẶNG
Tháng năm dài ...tim anh

XIN THU ĐỪNG KHÁNH KIỆT GIẤC MƠ – Đan Thuỵ

Mười ngón tay ngoan giờ giá lạnh Trong chiều mưa đan trắng nỗi buồn Em tìm nhăt nụ cười an ủi Xin Thu đừng khánh kiệt giấc mơ

LẶNG THẦM – thơ Đan Thuỵ

Kể từ lúc vỡ câu thề nông nổi Giọt sương mai mỏng mảnh rớt lìa cành Nụ hồng rơi rơi hoàng hôn ngây dại Trong tim gầy vàng nỗi nhớ thực hư

HÌNH NHƯ … – Đan Thuỵ

Rất thơ là em ... và gió
Cuộn vào chiếc lá bay bay
Bẽn lẽn bên chiều thầm lặng
Đêm chờ một thoáng hình như ...

Phía không anh – Thơ Đan Thụy – Nhạc Lê Hữu Trinh – Ca...

Phía không anh Tầm Xuân không nở
Đóa Mai vàng rũ cánh thềm xuân
Heo may về - gọi nhớ người dưng ?
Ai bảo đợi ... mà vẫn chờ thế nhỉ ...?

SÔNG VÀM* QUÊ MẸ – Đan Thuỵ

Trưa tháng sáu trên dòng sông Vàm Cỏ
Nắng luênh loang xanh thắm lục bình trôi
Cô gái nhỏ chèo ghe về Trường Huệ**
Em chở gì ?
Nhớ chở nắng dùm tôi !

VẠT NẮNG NGHIÊNG NGHIÊNG – Đan Thuỵ

Người đàn bà
ôm bờ dĩ vãng
Và những đóa cô đơn
Từng ngọn gió mơn man
Đong đưa làm tóc rối
Giọt nắng úa vàng
tê cứng giấc mơ