Tác giả TRÚC THANH TÂM

1
55

 




TRÚC THANH TÂMsinh năm 1949 tại Long Mỹ, Cần Thơ, quê Cà Mau. Làm thơ, viết văn từ năm 1964. Hiện đang sinh sống tại Châu Đốc, An Giang địa chỉ: 129 đường Vĩnh Phú, phường A, thị xã Châu Đốc, An Giang .ĐT: 0903.643751 

Quan niệm : Trên đời không có thơ dỡ. Chỉ có người làm thơ không hay. Và tôi chỉ sợ một điều : Thơ không còn là thơ nữa.

 

CÁC TÁC PHẨM TIÊU BIỂU : 

 

 

 

                   NGƯỜI CON GÁI TRẢNG BÀNG

 

 

                    Bỗng dưng cơn mưa ập đến                    Ta tấp vào trú mái hiên
                    Mời anh, vào nhà uống nước
                    Cám ơn em, sợ làm phiền  !

                    Anh cứ tự nhiên, đừng ngại
                    Mẹ em dễ lắm, anh ơi
                    Ta nghe lòng mình phơi phới
                    Mưa như thơm cả đất trời  !

                    Em đưa bàn tay vuốt tóc
                    Ta nhìn em gặp mắt buồn
                    Con gái Trảng Bàng, có khác
                    Áo bà ba quá dễ thương  !

                    Mưa tạnh, anh xin tạm biệt
                    Có dịp, anh ghé nhà chơi
                    Nụ cười em còn đọng lại
                    Theo ta trên bước đường đời  !

                    Năm sau, ta về chốn cũ
                    Không em, đời bỗng xa hơn
                    Ta nghe hồn mình mất ngủ
                    Cơn mưa ngày đó, đâu còn  !

                    Tây Ninh, 1972

 

                   MẮC NỢ TÌNH YÊU

 

                    Em nhốt tình ta trong ngực                   Chắc ta phải làm Tề Thiên
                   Bảy mươi hai phép biến hóa
                   Lên trời, đi trộm đào tiên  !

                   Tiên nữ nhìn ta say đắm
                   Người trần mà đẹp trai ghê
                   Mấy trăm năm tình chưa bén
                   Lỡ yêu, ở dưới không về  !

                   Nước mắt làm ta đau nhói
                   Ôm nàng, rớt xuống trần gian
                   Chốn cũ, nhà em cửa đóng
                   Quanh ta ngợp ánh trăng vàng  !

                   Bờ thân nhung tơ, mời gọi
                   Tan vào nhau đến vô cùng
                   Thuyền yêu chở tình lé đé
                   Thời may vừa cập bến sông  !

                   Giật mình, tiếng mưa rã rít
                   Đời còn lắm chuyện bon chen
                   Nợ yêu, mối tơ ngồi gở
                   Bao giờ cho hết, mà quên  !

 

                 SÓNG BẠC ĐẦU

 

                    Gió mang hương bay đến                    Đưa hồn ta về xa
                    Nhạc ru tình xa vắng
                    Trăng đêm phơi ngọc ngà  !

                    Tình chơi vơi lưng núi
                    Đời mộng mị triền miên
                    Sống biết yêu, biết khổ
                    Không hạn kỳ đâu em  !

                    Nụ hôn nào nhẹ dạ
                    Mà sao hoài khôn nguôi
                    Trời yêu, làm thay lá
                    Ta yêu, hao hớt đời  !

                    Biển như cùng tâm sự
                    Đất, người sầu thênh thang
                    Rễ cây đời chưa bén
                    Suốt đời còn cưu mang  !

                   Biển già theo năm tháng
                   Những con sóng bạc đầu
                   Tình cũng già từ độ
                   Người xa người, quên nhau  !

 LONG AN

Chén tình một thuở cong môi Ta vời vợi phố, em chơi vơi hồn
Thủ Thừa, cầu Ván mưa suông
Tầm Vu còn đọng nỗi buồn quắc quay!

 

TIỀN GIANG

Tạ từ buổi sáng Gò Công Em xa Chợ Gạo lấy chồng Mỹ Tho
Trung Lương mắt đợi, môi chờ
Cái Bè, Cai Lậy biết giờ gặp nhau!

 

BẾN TRE

Lăn tăn con sóng Hàm Luông Mỏ Cày nói hộ Giồng Trôm nỗi lòng
Lục bình tím giữa mênh mông
Mưa chiều, đêm xuống thức cùng Bến Tre!

 

TRÀ VINH

Biển chiều ghẹo gió mùa sang Tân Thành rượu nghĩa Cầu Ngang cạn tình
Một lần tạ lỗi Trà Vình
Cá kèo, hương bún vô tình nhớ nhau!

 

VĨNH LONG

Nhánh bần gie phía Trà Ôn Long Hồ ta nhớ Trường An, rượu mời
Qua cầu Mỹ Thuận nắng chơi
Xa dòng Măng Thít đầy vơi nỗi niềm!

 

ĐỒNG THÁP

Lũ về điên điển vàng bông Tình ta với bậu cầm bằng ngược xuôi
Làng hoa Sa Đéc tuyệt vời
Đêm nằm Cao Lãnh nhớ người Nha Mân!

 

CẦN THƠ

Em về nón lá che nghiêng Áo bà ba vẫn thơm hương miệt vườn
Cái Răng, Ba Láng, Phong Điền
Cầu Cần Thơ, mạch máu miền cực Nam!

 

HẬU GIANG

Vị Thanh mưa tới kinh Cùng Thương Long Mỹ, nội về vùng đất sâu
Em từ xa chợ Nàng Mau
Tháng ngày Ngã Bảy nặng sầu nghiêng vai!

 

SÓC TRĂNG

Mây sà xuống nóc chùa Dơi Theo đèn gió thả cuộc đời quá giang
Chiều nghiêng Lịch Hội Thượng buồn
Sóc Trăng sao cứ bồn chồn trong ta!

 

BẠC LIÊU

Lưu truyền công tử Bạc Liêu Hòa Bình nắng sớm, mưa chiều Vĩnh Châu
Nghe bài dạ cổ đã lâu
Nhớ về quê mẹ buồn đau điếng lòng!

 

CÀ MAU

Bồi hồi chuyện bác Ba Phi Cây tràm, cây đước nói gì với nhau
Gởi tình Đất Mũi Cà Mau
Mai về thăm lại qua cầu cố nhân!

 

KIÊN GIANG

Đêm hòn Phụ Tử trăng mơ Chiêu Anh Các những vần thơ thăng trầm
Người con gái Vĩnh Thanh Vân
Tặng ta nỗi nhớ bâng khuâng một thời!

 

AN GIANG

Núi Sam mùa phượng hẹn hò Qua vàm Ông Hổ, nhớ đò Ô Môi
Thất Sơn huyền thoại đất trời
Ta về Châu Đốc thắp đời lửa hương!

 

TRÚC THANH TÂM

1 BÌNH LUẬN

  1. – Nhà thơ yêu đời quá, những dòng thơ điêu luyện và rất trẻ. Bài thơ NGƯỜI CON GÁI
    TRẢNG BÀNG bằng tuổi Vân, rất dể thương và đẹp quá những kỷ niệm.
    Nợ yêu, mối tơ ngồi gở
    Bao giờ cho hết, mà quên !

Comments are closed.