Tác giả Phan Kỷ Sửu

1
106

 

 

 

Tác phẩm:

Viết riêng : Thơ: Tóc Mai (1992)

                 Nắng trong tim, nắng trong thơ (NXB Văn Nghệ TP.HCM 2006.

Biên soạn:  Bác Hồ-niềm tin sáng mãi ( 1989-Sở VHTT.TN)

                 Dũng sĩ núi  (1983-Sở VHTT.TN)

                 Em tìm anh lính sư 5 ( HVHNT,TN-1990)

Ca dao:     Con đường hạnh phúc (1991)

                 – Huy chương Vì Sự nghiệp Báo chí, Phát Thanh, Truyền Hình Việt Nam.

                 – Huy chương Vì thế hệ trẻ,

                 – Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp Văn học-nghệ thuật Việt Nam.

                – Kỷ niệm chương Vì sức khỏe nhân dân.

Tác phẩm tiêu biểu:

THƠ:

 

VỀ VỚI RỪNG CĂN CỨ DƯƠNG MINH CHÂU

 

Ơi rừng căn cứ ngày nào
Vẫn trùng điệp,vẫn biếc màu lá xanh
Lá reo với nắng trên cành
Có lời Dầu Tiếng long lanh tự tình
Ơi rừng muôn thuở quê mình
Dấu chân người lính còn in lối mòn?
Thân cây nào nhỉ có còn
Rõ từng dấu võng dọc đường hành quân
Chợt thèm nước suối trong ngần
Thèm nồi cơm bếp Hoàng Cầm,dẻo thơm
Chợt nôn nao nhớ cội nguồn
Bóng cờ Mặt Trận thắm hồn núi sông
“Vùng lên…” rầm rập bão dông
Lời ca,ngọn lửa cháy bừng trái tim
Ơi đồng đội, gọi thầm tên
Còn bao giấc ngũ lặng yên nơi nào?
Ơi rừng căn cứ thẳm sâu
Đến từng bụi cỏ,chiếc cầu cheo leo
Cũng thơm mùi nón tay bèo
Thoảng mùi giọt mặn thầm gieo khăn rằn…
Ơi! rừng căn cứ thâm trầm
Tô màu lá cỏ những dòng sắc son
Một thời dẫm đá cũng mòn
Một thời ta hóa thành hương của rừng
Đất nầy là đất anh hùng
Về thăm để hiểu. tấm lòng cha anh
Cái giá của sự quên mình
Đấy là cuộc sống hồi sinh tươi hồng…!

Xuân Canh Dần 2010
PHAN KỶ SỬU

 

PHÊ BÌNH:

 

 

VẦN THƠ NHỚ ĐỒNG ĐỘI CŨ CỦA MỘT SĨ QUAN VIẾT LỊCH SỬ.

 

Quen biết Thượng tá Hà Duy Cường mà anh em,đồng đội thường gọi thân mật là Sáu Cường đã hàng chục năm qua cũng như đã từng đọc khá nhiều tập sách biên soạn về lịch sử quân sự Tây Ninh của anh từ lúc anh còn công tác tại Ban Khoa học Lịch sử Quân Sự-Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Tây Ninh thế nhưng mãi đến thời gian gần đây tôi mới biết anh còn là tác giả của hàng chục bài thơ thắm đẩm tình đất,tình người dọc theo suốt hành trình đời lính của anh từ những tháng năm kháng chiến chống Mỹ cho đến sau ngày giải phóng cũng như hiện nay là lúc anh thanh thản trở lại đời thường dưới mái ấm gia đình trên đất Chà Là thân thương. Một gia đình thật sự hạnh phúc với sự thành đạt của các con.

Đầu năm 2010 trong tập thơ nhiều tác giả dày trên 550 trang “Trọn niềm mơ ước” của Hoài Nam Thi Xã do ông Võ Đình Chung thực hiện,nhà xuất Bản Văn Nghệ (TP.HCM) Anh Sáu Cường đã tham gia 3 bài thơ viết theo thể thơ tự do bên cạnh một số gương mặt thơ quen thuộc ở Tây Ninh. Đối với tôi và nhiều bạn bè Tây Ninh quả là một bất ngờ không nhỏ. Chẳng ai có thể ngờ được ông Thượng Tá quê Điện Bàn-Quảng Nam ấy, người chiến sĩ đã từng sống và chiến đấu từ thời trẻ trung sôi nổi trên đất Tây Ninh, người đã quen với cách sống thầm lặng ,từng ngày tập trung nghiền ngẫm,suy tư bên những dòng lịch sử ấy lại thầm lặng làm thơ…! Nói về thơ Anh Sáu Cường cho biết rất chân thành ” Tôi không phải là nhà thơ, nhưng tôi yêu thơ và thích làm thơ khi sự rung cảm của tâm hồn mình thực sự chín muồi” Đúng như thế đấy anh Sáu ạ! Những bài thơ viết từ những rung cảm thật mới dể đi vào lòng người.

 

Trong tập thơ nói trên bài thơ NGHE VỌNG LỜI EM của anh Sáu Cường đã lay đọng rất mạnh mẽ cảm xúc không chỉ của riêng tôi. Anh đã viết từ nỗi đau xé lòng của một thực tế đau thương khi đạn bom của kẻ thù cướp đi những đồng đội thân yêu trên chiến trường Tây Ninh khốc liệt thời đánh Mỹ.

Câu chuyện ấy cách nay đã 40 năm rồi trong đợt I Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968(31-1-1968-15-3-1968) tuy nhiên anh Sáu Cường không còn nhớ rõ thời gian cụ thể. Anh chỉ còn nhớ có thể là thời gian vài ngày sau Tết Mậu Thân.Hôm ấy, máy bay Mỹ điên cuồng ném bom napal xuống một khu vực thuộc rừng chiến khu Dương Minh Châu. Đó là sân Lễ Bàu Gòn ( nay thuộc xã Phước Ninh-DMC) là nơi tiến hành lễ ra mắt Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam vào tháng 5 năm 1961) Đó cũng là nơi trú đóng của cơ sở hậu cần và Quân Y Tây Ninh. 10 chiến sĩ thuộc Đội phẫu tiền phương Tây Ninh đã hi sinh. Anh Sáu Cường chĩ còn nhớ tên của 4 người : Hương, Hiền, Đệ, Dựng.., Trong đó cô Hiền là một đồng đội,một người bạn gái thân thiết của anh. Mùa xuân năm 2005 trong một dịp trở lại chiến trường xưa,anh lính đặc công Sáu Cường tìm đến sân Lễ ngày nào. Quá khứ sống lại mạnh mẻ trong âm thanh đạn bom ghê rợn..! Cái sân Lễ không còn nguyên vẹn như trước nhưng hình bóng những đồng đội,những thầy thuốc dũng cảm ngày ấy như vẫn còn loáng thoáng đâu đây, bao nhớ thương,cảm phục sự hi sinh cao cả của các liệt sỹ,bao câm hận lủ giặc xâm lược tàn bạo thôi thúc Sáu Cường làm thơ. Những câu thơ thật ơn chất,bình dị,thật êm ái, mượt mà nhưng cứ xoáy mạnh vào trái tim người đọc.

 

“Lá thư cuối cùng

 

Sau khi băng bó cho người thương binh em viết

Nước mắt tôi nhòe trong lời nghẹn

“Sau chiến dịch thế nào em cũng đến tìm anh…”

Ai có ngờ đâu – lời hẹn trong thư

Trở thành lời trăn trối…

Các anh,các chị đã ngã xuống trên đất chiến khu mà thân xác không còn Anh đi

tìm nơi yên nghĩ của người xưa mà không biết ở đâu ?

“Em ở đâu, nằm đâu

Sân lễ Bàu Gòn rộng quá”

…..

Mười chiến sĩ hy sinh

Thân xác không còn

Tuổi tên tan vào năm tháng

Và thời gian sẽ dần vào quên lãng

Có ai còn nhớ những Hương,Hiền,Đệ,Dựng…

năm xưa

 

Nhớ đến mười chiến sĩ trong Đội phẫu tiền phương. Anh Sáu Cường liên tưởng đến biết bao đồng đội khác đã ngã xuống trên mảnh đất chiến khu ấy.Bốn mươi năm đã đi qua lẽ nào những cuộc đời rất đẹp ấy lại bị những người còn sống hôm nay quên cả họ,tên ?!

 

Trong thẳm sâu lòng đất ấy

Có bao nấm mồ chưa được đắp…vô danh

Có bao con người bị quên cả họ tên

Để người còn lại

Bồn mươi năm sau

Vết thương lòng còn rỉ máu…!

 

Và với cô bạn gái thân yêu ngày ấy. Trong yên ắng,cô tịch của không gian,trong lao xao gió thôi. Anh mơ màng lắng nghe như còn vang vọng đâu đây giọng nói ngọt ngào,quen thuộc của người xưa

 

Năm nay tôi về thăm sân Lễ Bàu Gòn

Giữa lồng lộng mây xanh

Lao xao gió thổi

Nghe vọng lời em

Khi nén nhang bùng cháy

“Sau chiến dịch thế nào em cũng đến tìm anh…”

 

Họ không còn gặp lại nhau sau chiến dịch Tết Mậu Thân 1968. Để hình bóng

của cô gái quân y ấy mãi mãi in đậm vào nơi sâu lắng nhất của lòng anh .

 

PHAN KỶ SỬU

 

Ảnh NGUYỄN CẢNH

Có liên quan

1 BÌNH LUẬN

  1. Kính báo Đất Đứng !
    Kính nhà thơ Vân Trinh !
    Tôi có làm một bài thơ Đường, phong thi còn non kém. Nhưng thật may đã được các cao nhân không chê mà họa thơ. Trong các bài họa tôi được nhận có một bài thơ viết tay được ký với bút hiệu VÂN TRINH…
    Bài thơ tuyệt hay…tôi thầm ngưỡng mộ bút danh ấy.
    Mãi đến hôm nay, tôi mới phát hiện VÂN TRINH chính là bút danh của nhà thơ tên tuổi ở TN. Phương danh PKS thì tôi không hề xa lạ. Thật là bất ngờ và cảm thấy mình thật vinh hạnh.
    Xin phép tiên sinh cho tôi được giới thiệu bài thơ này trên DD :

    BÀI HỌA CỦA NHÀ THƠ VÂN TRINH :
    PHÂN VÂN
    Trần thế buồn vui kết vận thơ
    Thắng thua định luật chẳng tình cờ
    Lợi danh đưa đầy xa bờ giác
    Thức ngủ quây cuồng giữa giấc mơ
    Bia đá khắc đầy tên tuấn kiệt
    Miệng đời thường lắm chuyện vu vơ
    Nhớ câu hòa ái trong Kinh Thánh
    Bổn thiện nhân sinh nhất tự sơ
    VÂN TRINH
    Xin được kính tạ tiên sinh.
    Xin cảm ơn trang báo ĐĐ đã cho tôi cơ hội được cảm ơn nhà thơ VT.
    Kính chúc báo ĐĐ ngày càng phát triển vững mạnh theo đúng tôn chỉ của báo : Nơi giao lưu và ươm mầm VHNT.
    QH trọng kính.

Comments are closed.