Tác giả Nguyệt Quế

0
21

 

NGUYỆT QUẾ

 

-Hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Tây Ninh

-Giáo viên đã nghỉ hưu

-Quê quán : Xã Phước Trạch, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh.

– Đã xuất bản : TRĂNG NGÂN ( tuyển thơ- NXB Thanh Niên- 2007 )

– Hiện là Chi hội phó Chi hội Văn học nghệ thuật huyện Gò Dầu.

 

NẮNG XIÊN KHOAI

 

Sợi nắng vàng long lanh đến lạ

Anh nghiêng nhìn bảo :

Nắng xiên khoai

Em vờ đếm sợi vàng trên lá

Nét dịu dàng trong ánh mắt ai.

 

Đã bao chiều em hong tóc gió

Đợi nắng về tóc xỏa bâng khuâng

Xin gửi chút hương thầm thuở nọ

Gió trở mùa lá rụng đầy sân.

 

Trời Tây Ninh bây giờ vẫn hạ

Hà Nội- mùa hoa sữa hương bay

Em nhớ lắm nắng vàng  ngoài đó

Những sợi vàng của nắng xiên khoai.

 

NGUYỆT

 

1

Em cong mày nguyệt sơ khai

Hư không

Vắt mảnh hình hài tinh khôi

Viền môi thơm

Sợi tơ trời

Treo tình nhân thế

Ướt lời cỏ sương.

2

Nguyệt rằm

Cởi tóc cài hương

Vén xiêm

Từ cõi vô thường bước ra

Đầy căng nhũ ngọc hoa ngà

Nửa khuya tuôn mật

Bóng tà ngả nghiêng.

3

Dòng sông nhuốm ánh hạ huyền

Gió khuya thổi lạnh

Lửa lòng dâng cao

Nửa vầng trăng

Tiễn đưa nhau

Đò sang bến lỡ

Chở màu thương tang.

 

MỘNG

 

Có phải rằng

Mê hay đã tỉnh

Mà sao cứ thấy một thành hai

 

Thấy ai kề má hồn ai lạnh

Tỉnh mộng

Thiên thu…tiếng thở dài.

 

N.Q