Tác giả Huỳnh Trương Phát

2
72

Quan điểm sáng tác:

Khi đã nặng tình với văn chương nói chung, viết báo- viết văn- làm thơ- sáng tác ảnh nghệ thuật… nói riêng, cái sự chân thực vẫn là tiêu chí đầu tiên mà tôi đặt ra cho chính mình. Tôi không thể tự dối mình, dối người bằng những câu chữ được cố tình đánh bóng. Để rồi mỗi khi đọc nó mình cảm thấy xấu hổ với chính mình. Bởi trong cái “phạm trù” nhân gian đã cho tôi một triết lý sống về cơ chế thị trường của văn chương hôm nay. Tôi mong sao những người sống xung quanh mình là những câu văn hay, câu thơ đẹp, là khoảnh khắc kỳ diệu, lay động trong mỗi tác phẩm của mình…”

Tác phẩm: đã đăng ở Báo Quảng Nam, Tạp chí VHNT Quảng Nam và nhiều báo trung ương …

Địa chỉ liên hệ:  Hội Nhà báo Quảng Nam

132b Nguyễn Thái Học, Tam Kỳ, Quảng Nam

ĐT: 0958 306 624

Tác phẩm tiêu biểu:


Thơ


NHŨ THÁP

 

 

Nửa đêm tàn một cuộc chơi

Người đi để lại đầy vơi nỗi Chàm

Tháp ngồi tháp đứng tháp nằm

Bẻ đôi ngọn tháp làm tằm em đeo

Cuộc chơi làm giữa cheo leo

Ngàn năm gió vẫn cứ trèo như không

Linga thức đợi tồng ngồng

Joni nghiêng ngữa căng phồng viền môi

Nửa đêm còn mảnh trăng côi

Níu hai nhũ tháp làm đôi nhân tình.

 

  Mỹ Sơn, 2009

                                                   



 

NHẬT THỰC

 

 

Mọc chi trăng giữa trưa gầy

Để ta nhật thực bờ vai nguyệt trần

 

Gò quê đôi ngọn thi nhân

Nhú đau con mắt dương trần em ơi

 

Treo chi trăng trong mắt đời

Để thơ nhật thực những lời tương tư

 

Đời thì muôn nẻo trường xuân

Nẻo trăng xuôi ngược dấu chân dã tràng

 

Chạm chi trăng cái ngang tàng

Đất trời nhật thực đến toàn phần tôi

 

Cái nhìn chạm tới bờ môi

Thiên đàng chạm tới làm tôi giật mình

 

Trăng vàng tắm dưới sông xinh

Một bầy cuội cứ rập rình gốc đa .

 

 

                                              Trường Xuân, tháng 10.2009

 

 

CHỢT RÊU

 

 

Rêu hát những mùa xanh

Êm đềm trên mái cổ

Dấu chân chim mấy độ

Bước mòn qua tháng năm

 

Trăng đi những bước rằm

Lạc vào ô cửa cũ

Hồn thiêng còn ẩn dụ

Trong lời rêu ngân vang

 

Linh thiêng hồn di sản

Bóng rằm soi đáy sông

Thuyền khua đêm mái động

Hoài giang thổn thức dòng

 

Rêu hát những ngày đông

Hạt mưa buồn trốn ngủ

Dấu chân em trú ngụ

Rằm xanh lối cỏ mềm

 

Ngữa bàn tay tôi đếm

Mấy mùa rêu qua đời

Là biết phố già hơn

Giữa bóng rằm non trẻ

 

Tiếng ai thơm như thể

Dặn người nhớ đừng quên

Một ngày em chợt đến

Một ngày tôi chợt rêu.

 

 

                                  Hội An, 2007

 

 


DỐC QUÊ

 

Dốc quê nứt nẻ chân chim

Bàn chân mẹ bước lặng im tháng ngày

 

Dốc quê mờ hút chân mây

Bàn tay mẹ vẫy khô gầy thời gian

 

Dốc quê khập khểnh đường làng

Đôi quang gánh nhịp đau tà áo thưa

 

Tóc già bàng bạc sợi mưa

Võ vàng sợi nắng để thừa sợi thương

 

Chiều quê dầm đẫm giọt sương

Mẹ đi vạt áo níu vương dốc làng.

 

 

                                          Dốc Ré, 1978

 

 

BÌM BÌM

 

Bìm bìm lấp hết dấu mây

Nỗi buồn lấp hết một ngày không em

Dây bìm bìm nối ngày đêm

Còn ta nối những nỗi niềm của ta

 

Mây là mây của Sơn Chà

Sóng là sóng của Tiên Sa dội về

Em là sóng của sơn khê

Dội bao xác lá thu tê tái mùa

 

Đầu ghềnh chân sóng lua khua

Trườn theo một tiếng mõ chùa mà tu.

 

 

               Bãi Bụt, Chủ nhật 13/12/2009

                                                           

 

NỤ GIÊNG

 

Xuân thì mấy hạt âm dương

Nẩy mùa rắc nụ mà dường như mưa

 

Nụ giêng đợi đến giao thừa

Tách đau nách lá mà thưa núi đồi

 

Chừ em cổ tích như vôi

Tay sưa gầy guộc mùa trôi vàng lòng

 

Thì thôi mấy hạt long đong

Góp thêm tí tách mà bồng bế xuân.

 

 

                                            Mưa Trừ tịch

                                           Canh Dần 2010

                                                   


MIẾNG BÃ TRẦU

 

 

 

Xin đừng bất hiếu với quê

Mai kia có chỗ để về mà yêu

 

Ở quê còn đó cánh diều

Bay trong ký ức những chiều chăn trâu

 

Bờ đê còn miếng bã trầu

Nuôi bao gốc rạ thêm nâu ruộng vườn

 

Về quê đi tắc bờ mương

Thử nghe cái giọng người thương có còn

 

Quảng Nam ăn cục nói hòn

Một hôm nhớ gọi nghe mòn tiếng quê.

 

 

                                                             10.11.2009

                                                      

 

 

 

 

Phê bình:


NHỚ CON HẠC TRẮNG                             

 

      Đã trở thành thói quen, quán cà phê Trầm cạnh nhà như là “văn phòng thường trực”của Nguyễn Đức Dũng, cây bút thơ ở Quảng Nam. Một mình với mấy giọt cà phê. Nhớ bạn, điện quanh, ai rãnh thì tới, nói chuyện, đọc thơ. Thơ bạn, thơ mình.

 

      Gần tết, trời se lạnh, Dũng ngồi nhớ Huế. Nhớ “Hạc trắng”, “Ngựa trắng trong cây bồ đề”, “Tỳ bà”, và nhớ… Năm 2008, nhớ lần đầu tiên đến Huế dự trại sáng tác văn học miền Trung, chàng trai xứ Quảng không về được bởi con gái Huế. Đêm ấy là một đêm đầy kỷ niệm, giọng mái nhì không chỉ lay động dòng Hương mà lay động cả lòng người. Mất ngủ, Dũng làm thơ, bài “Hạc trắng” ra đời, bởi nhan sắc và tài hoa của nghệ sĩ cung đình. Hơn năm rồi, Dũng nhớ : 

 

                                    Chút lửa hoa đèn chong mấy sông

                                    Lý mười thương cách núi chia quê

                                    Em ơi bốn mắt sao mà rượu

                                    Thắp trắng làm chi bữa sắp về

 

                                    Mai vào trong ấy còn nghe sóng

                                    Nghiêng ngả đời nhau giọng mái nhì

                                    Chao ôi muôn dặm hò hê ấy

                                    Khôn cầm sao lại níu chân đi

 

                                    Sông khuya đẹp hay là em đẹp

                                    Sênh gõ làm đau cả mắt thuyền

                                    Ai rung bốn chén lòng tôi với

                                    Không đành quay mặt. Ngón- Tay- Duyên      

 

            Dọc bờ sông An Cựu có cây đa bồ đề, thời gian ăn mòn làm bộng ruột cây. Ai đó đã tâm linh đặt thờ hai con ngựa trạng màu trắng trong đó. Đang lang thang tìm câu chữ cho thơ, bất chợt Dũng hét lên như được của: “Mình đã có thơ rồi Hoàng ơi!” (Phạm Hữu Hoàng- Hội VHNT Bình Định). Rứa là câu chữ hiện ra như là của để dành, chính Dũng cũng không ngờ. Nhà thơ nhà thơ Nguyễn Nhã Tiên cũng thừa nhận bài thơ hay, anh bảo Dũng nhanh nhanh đem hương ra thắp Miếu bộng để tạ ơn cô bác và đất trời, vì đã cho Dũng một tứ thơ tuyệt vời mà không ai dễ gì được lộc như thế. “Tiếng lành đồn xa”, Dũng may mắn nhận được sự chia sẻ của một vài anh em văn nghệ đất Huế, nhà thơ Ngàn Thương quý mến Dũng, muốn được là người đem đi đánh vi tính hoàn chỉnh bài thơ này mặc dù Dũng không đồng ý vì ngại. Nhà thơ Nguyên Quân không chê chỗ nào nhưng có một chữ theo anh không cần có trong câu: “Thèm lằn roi xà ích” . Đó là chữ Thèm. Ai lại đi thèm nỗi đau bao giờ.

 

                                 Sinh ra từ làng vàng mã

                                Về đây dựng vó tung bờm

                                Về đây đứng huơ chân hương khói

                                Nghiêng mắt nhìn thiên hạ qua truông

 

                                lý đã mỏi câu dây vàng khớp bạc

                                yên cương buồn mơ bụi cuốn trời xa

                                ta bạch mã gốc bồ đề đứng lặng

                                mồ hôi suông,

                                đẫm mộng…quan hà!

                  

 

                                làm thân ngựa khát dặm trường nước đại

                                thèm một lần nghe gió réo bên tai

                                thèm tiếng nghiến cỗ xe

                                lằn roi xà ích

                                sao xênh xang bốn vó…hốc hang này?

 

                               ừ ngựa trắng nên đời được trắng

                               trắng canh trường nghìn sãi chân bon

                               ai qua đó xanh lòng nhau bước cỏ

                                ngửa cổ rung,

                               ngân giọng hí…vô thường

 

                                                      (NGỰA TRẮNG TRONG CÂY BỒ ĐỀ)

 

Có liên quan

2 BÌNH LUẬN

  1. Tình cờ tối nay lang thang tren mạng lại gặp dược HTP. Mừng quá, đọc hết không sót chữ nào. HTP ơi ! Nguyễn Mỹ ( TBình ) phục anh lắm, chúc anh càng ngày càng thành đạt, hạnh phúc và luôn yêu đời.

  2. Nguyễn Mỹ ơi! Lời khen của bạn chừ mới đọc được, vì mình không chú ý. Thông cảm nhé. Thì có chi mô, còn một chút tàn hơi, cố gắng viết nốt, chụp nốt những gì mà mình cảm nhận và rung động trước cuộc sống, gửi lại cho đời. Chúc Nguyễn Mỹ và gia đình ấm no, hạnh phúc. Thân ái. Khi mô vào Tam Kỳ nhớ đt uống cà phê. Mong!

Comments are closed.