QUỲNH và PHONG THƯ CŨ –     Bích Thuận

0
12

 Bích Thuận
QUỲNH và PHONG THƯ CŨ

Lá thư xanh tôi viết đã lâu rồi 
Muốn gởi anh ngày anh ra mặt trận 
Lời vụng về của một thời thương giận 
Nắn nót từng dòng, đêm trăng lặn sao khuya 
Lá thư muốn trao, ngày ta cách chia 
Sao ngần ngại, vân vê , rồi không gởi 
Đêm đó tôi về thao thức cùng bóng tối 
Có đoá hoa Quỳnh cũng nở vội giữa đêm 
Người  ra đi là tăm cá bóng chim .
Đành phận gái thuyền quyên tìm bến đổ 
Tôi xếp lại một chuyện tình dang dở 
Đêm hoa Quỳnh, phong thư cũ đành quên!
Có đôi lần chợt thức giấc nửa đêm .
Nghe thoang thoảng mùi hương hoa Quỳnh nở.
Đi hết cuộc đời muốn quên sao còn nhớ?
Chuyện đoá Quỳnh, lá thư cũ ngày xưa!
Ôi những đoá Quỳnh nở giữa đêm mưa 
Đã tan tác khi mới vừa hé nụ!
Như mối tình tôi trăm năm đành yên ngủ .
Mưa hỏi hoa Quỳnh "Biết Người Cũ nơi đâu"?

     Bích Thuận (Tây Ninh)