QUÊ HƯƠNG  VÀ NỖI NHỚ  –   Bích Thuận

0
28

QUÊ HƯƠNG  VÀ NỖI NHỚ  
   Bích Thuận

Đôi lúc nhớ về quê mẹ xưa.
Ruộng lúa,bờ ao ngã bóng dừa.
Cây cầu tre nhỏ ngang kinh nhỏ.
Sen nở bên hè gọi nắng trưa.
                +++
Mẹ không còn nữa, tôi buồn lắm!
Biết có còn ai đợi tôi về?
Tháp Mười quê mẹ đâu xa thẳm?
Sao mình ngần ngại bước chân đi! 
                 +++
Mẹ ơi ở chốn trời xanh ấy.
Mẹ có trông về quê mẹ không?
Riêng con nhớ đến quê và mẹ.
Sao bỗng nghe đau thắt cả lòng!
 B.T