Quang Nguyễn – nha thơ ngôn tình – La Ngạc Thụy giới thiệu

0
26

Tác giả : Quang Nguyễn, tên thật Nguyễn Thành Quang, Sinh ngày 16-12-1991, Người gốc Quảng Ngãi, Sinh ra và lớn lên tại xã Tân Hô Cơ ,  huyện Tân Hồng, thuộc tỉnh Đồng Tháp, Đang sống và làm việc tại Sài Gòn

Các  tác phẩm đã xuất bản :

Chìm nổi phận rêu ( NXB Hôi Nhà Văn – nhiều tác giả )

Thơ tình bốn mùa ( NXB Hôi nhà văn – nhiều tác giả )

Email : tacgiaquangnguyen@gmail.com

0342417137

 

NGÔN TÌNH

Anh phải sống – phải sống nhiều hơn nữa
Vì chết rồi, sẽ chẳng ai yêu em
Những giả dối, môi ong và mắt bướm
Em đừng tin, họ chỉ mây qua thềm

Chỉ có anh, và không còn ai nữa
Như tình yêu chỉ xác với linh hồn
Làm sao sống, khi loài người thiếu một
Và không em, như xác vùi đất chôn

Anh phải sống – phải sống hơn thế nữa
Không tình yêu anh như nhà không cửa
Lạnh vô cùng, trống vắng tới hoang tàn
Mỗi đêm đông, như ở ngoài không gian

Anh yêu em, hồn hóa chim phiêu lãng
Bay đại ngàn, đến biển rộng reo ca 
Đỉnh cảm xúc, cánh na về lãng mạn 
Treo lưng tình, màu mộng sắc cỏ hoa

Anh yêu em, muốn thành cánh bướm sáng
Bay vào xuân, lấy mật hương của đời
Thoa lên môi, nói lời ngọt sâu lắng 
Tình nồng nàn, kiều diễm cõi mê ly

Anh yêu em, máu thanh niên hóa mực
Gom đất trời, viết tình lên giấy thơm 
Tiếng thi ca, lộp bộp em mới đọc 
Miền anh tả.. nhân vật chính là em.

 

MƯA KHUYA

Trong những đêm tôi về
Mưa hiu mòn lối nhỏ 
Bóng loang buồn theo ngõ 
Thồ khuya ướt dầm dề

Một người đi ngang phố
Người nào quên hẹn hò
Đêm chưa tạnh mưa đổ
Cong vành dãy tâm tư

Lần mơ hoang chín đỏ
Gặp em cuối ngõ trời
Tóc hực mùi thương nhớ
Mộng dật nghiêng bóng rời

Tôi về trong bất hạnh 
Dây hội ngộ đứt đôi 
Chưa mùa đông đã lạnh 
Môi run cóng liên hồi

Nhớ em miệng quen gọi 
Như hồi ở trong mơ 
Đêm nào chân quên mỏi
Vác hồn ra phố chờ

Ta chung nhau đại lộ
Mà xa tới nghìn trùng 
Tôi về trời khóc hộ
Tuôn đợt mưa sau cùng

Khuya đó sầu trùm bóng 
Liễu khúc tan vội vàng 
Tiếng chân rơi vang vọng 
Rải xuống dài thênh thang

Reo lên từng âm nhớ
Gắn giữa khuya mưa tằm 
Thu dáng yên nhìn lại 
Mình còn ở xa xăm.

 

HẠ ĐỎ HIÊN TRỜI

Mở nhật ký, nghe tiếng ve rộn vang
Nhìn qua cửa, giật mình ngưỡng thời gian
Hong kỷ niệm, dịu êm mùi gió nắng 
Những tiếng cười, áo trắng ai vừa sang

Phượng man mác tuyệt dịu tựa khúc hát
Chạm hồn người, tìm nhặt nỗi bâng khuâng 
Mỗi mùa hè, đứng trời tai mắt nhận 
Nghe tâm hồn, gọi nhớ tiếp ve ngân

Tôi nhớ em, tôi cắn vào năm tháng 
Tay véo nựng, nổi hằn rõ dấu vân 
Em trách không một người quá thô lỗ
Nhưng cáo lỗi, nén nhớ cứ mãi tăng

Phượng đốt trời, nhuộm hồn tôi dạ đỏ 
Mùa hè về, nhăn nhó chả hiểu sao
Bài thơ cũ còn thơm màu mực tím 
Trong lưu bút, khua động kỷ niệm đầu

Em nhớ gì, hè dạ mùa đỏ thẫm
Cổng trường đóng, nhốt hồn anh ba tháng 
Ôm tiếng ve, gọi bạn suốt ba tháng 
Hóa cây dùi, thèm gõ mặt trống yên.

 

NHỚ AN GIANG

Những khuya tôi về 
Dòng Châu Giang, vầng trăng soi bóng nước 
Đôi mắt buồn An Giang 
bao trùm bảy núi 
Nhớ Tân Châu, tôi quên mất tuổi đời
tiếng bước chân rơi
Chất đầy đêm tĩnh lặng 
về Phú Tân
tìm căn nhà cũ 
Thuở em còn tóc ngắn 
có cây bàng, mỗi độ thu lá vàng
chẳng còn nữa mất dấu theo thời gian

Ngày tôi đi, chân cứ như keo dính 
Bước không vội vàng, chẳng đành xa An Giang 
Khi tôi về, biệt tăm nét cổ kính 
Vắng cả tóc em, mùi bồ kết nồng nàn 
Có ngờ đâu, mười năm xa lắc 
Thoáng giật mình như trời với đất
Thời gian trôi, hóa lục bình Châu Giang

Tôi nằm với Châu Đốc 
Tôi nghe Thoại Sơn khóc 
cứ trách hờn lâu quá chẳng về thăm 
An Giang buồn.. từ độ ấy thì thầm 
Xưa nói em, mắt Tri Tôn xa thẳm 
Tóc Tịnh Biên – nụ cười của Long Xuyên 
Tính tình ngay như Thoại Sơn đằm thắm 
Giọng nói hiền, chắt lọc dòng Châu Giang

An Giang nay, đôi chân khuya giẫm nát 
Chưa thỏa nhớ mười năm trời xa xôi 
Bài Chợ Mới từ ngày đầu em hát
Nem vị ngọt, đến giờ còn trong tôi 
Nằm giữa An Giang nhìn trăng yêu đến lạ 
Tôi thấy em trong một quê hương 
Tôi nghe tôi, nỗi nhớ ngập bụng dạ 
Hình như… 
dòng Châu Giang, thay máu chảy trong người.

ĐỂ MỘT LẦN NÓI HỘ VỀ SAU

 

Có trong khuya quặn, nỗi buồn khi giáp mặt
Về trong điêu tàn, tìm nhặt mảnh thờ ơ 
Đâm giữa lồng ngực, máu trào khỏi tủy sống
Rơi cõi hư vô, biển sóng dập từng giờ

Có trong tình yêu tôi bơi chẳng bờ bến 
Nghìn trùng chết đuối, dưới đại dương bao la
Em vẫn em, nghìn năm một đá vực 
Đứng nhìn tôi, mặc kệ tiếng kêu la

Có trong nỗi nhớ, tay sờ gối ướt đẫm 
Như trận mưa nào, mới ngang qua 
Tim đài khí tượng – mắt thủy triều dâng
Lệ tình ngập, tràn chảy ra biển đông

Có trong tình yêu tôi, như cao ốc
Vật liệu thủy chung, xây mọc ngang cuộc đời
Trong bốn bức tường, bóng rời chia nhau khóc
Trước đỉnh đèn, bộc lộ chẳng nghỉ ngơi

Có trong tôi, em lớn như vũ trụ 
Có trong em, lục kĩ chẳng thấy tôi
Tôi còn sống, mà giống người đã chết 
Nhớ như oan hồn, cứ quanh quẫn bên em

Để một lần nói hộ thả tình vào vĩnh cửu 
Nồng lên rượu, tự ngã vào cơn say 
Say đi,say đi, cho chai lì, quên niềm đau hiện tại 
Quên cả mình.. chỉ nhớ có tình yêu nay.

 

KHÚC LY TAO

Hãy hỏi trăng, đêm nào tôi buồn nhất 
Khói trắng trời, nồng nặc mùi rượu men 
Đỉnh cô đơn, chót vót như cao ốc 
Má lạnh lùng, thiếu ấm hơi thở quen

Nỗi nhớ dài nối từ Nam ra Bắc 
Mắt đợi chờ, hình dung nào tái sinh 
Tôi vô tri như cột mốc lộ giới
Nép lề đường, chẳng giờ nào hiển linh

Đêm chưa tạnh, gió thồ quá khứ lại 
Tàng cây rộng , lá chuyển rùng tâm tư 
Ai trên trời, nhớ ai dưới mặt đất 
Rất xa xôi, nghìn năm buồn nảo nhừ

Tôi ở đây, làm thính giả cảm động 
Nghe chuyện tình, tần sóng đài ly tao
Mất hạnh ngộ, buồn bám khàn chất giọng 
Dây tình rời, đứt lìa còn dấu dao

Thử hỏi trời, ai buồn ngước ngắm nghía
Như soi gương, như dõi dáng người tình
Đôi mắt ấy ngâm cuối khuya biển rộng 
Cảm vị mặn, nước mắt dòng cô liêu

Tôi như xe chạy miết một đêm trường 
Người tôi yêu, ngược hướng trên đường duyên 
Chỉ qua nhau, nhìn thoáng rồi mất dạng 
Biệt ly về.. gánh sầu lệch vai nghiêng.

 

MÀU HÈ

 

Em có nghe tiếng ve 
Rụng xuống tai che ché
Lên trầm dấu mùa gọi
Cong tâm tư gót hè

Phượng như màu lửa cháy
Đỏ rực trời tháng năm 
Tay chạm nổi vân nhớ 
Nghe kỉ niệm thì thầm

Sân trường ngập áo trắng 
Dư âm cũ thu nào 
Vương sợi mưa, sợi nắng 
Nhắc cộm hồn xuyến xao

Đượm buồn ngập tâm trí 
Mắt hóa chim phiêu du 
Bay xa chẳng ngẫm nghĩ
Tìm kỉ niệm tuổi trò

Hè về cho màu nhớ 
Tô đậm nét thời gian 
Bóng hoài niệm đứng lại
Nhuộm mát rượi tâm hồn

Màu hè dính mắt kính 
Màu buồn đục chẳng trong 
Sao em chẳng lau sạch
Để mắt biếc rạng ngời

Thôi thì em về lại
Xếp cất tà áo dài 
Anh đi vào nhật ký 
Tìm hôn những tháng ngày.

 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here