PHỐ CÓ EM & VẾT HẰN – Duyên An

0
76

 

PHỐ CÓ EM

 

Ta về phố, phố có em

hàng dương xưa nhớ chợt thèm vai êm

vạt bay ngấn gót son mềm

ao trường đua sóng chao nghiêng áo dài

 

Lá dừa lay, tóc em bay

ly chanh đường ngọt môi hoài ngọt môi

xe lam ta đứng em ngồi

đường về phố quận thêm đôi lứa về

 

Con đường quen, nẻo đường quê

cỏ leo bờ ruộng xanh lề lúa non

quanh quanh thương lắm lối mòn

vẫy tay lưu luyến như còn vấn vương

 

Nét chữ gầy, mỏng lá dương

khép trang lưu bút ngôi trường đã xa

thời gian qua tháng ngày qua

nhớ sao cái thuở chuyện ta với người

 

Phố Gò nhỏ lắm phố ơi

con đường ngắn có nụ cười quen nhau

 

VẾT HẰN

 

Trăm năm phố vẫn nhìn đời

người trăm năm bỏ cuộc chơi vô thường

vàng me lá ủ con đường

ta rong rêu giữa nỗi buồn em trao

 

Bao nhiêu dấu, dấu chân nào

Ươm mầm nỗi nhớ cào sâu vết hằn

em dìu dịu ấm trong chăn

ngỡ như còn đó bao lần môi thơm

 

Lạnh lùng xa những vòng ôm

phố quen thấp dưới mái vòm che mưa

đã bao mùa lá thay mùa

me bao nhiêu lộc cho vừa nhớ mong

 

Trăm năm phố chẳng vợ chồng

người trăm năm vẫn về không một mình

ta nâng niu lỡ mảnh tình

thời gian xóa nổi bóng hình xưa chăng?

 

Duyên An

Có liên quan