NHỚ NGUYỆT LÃNG ! – NGUYỄN HỮU DIÊN

0
71

nguyệt lãng
NHỚ NGUYỆT LÃNG !

Tình cờ qua đất Minh Hưng
Nhìn ngôi nhà cũ…Bâng khuâng…Nhớ người.
Gọi thầm anh Nguyệt Lãng ơi !
Vầng trăng xưa-khuất núi rồi…Mà đau.
Ngậm ngùi ta đã xa nhau
Kiếp người  ai cũng qua cầu tử, sinh.
Anh rong chơi tận cõi tiên
Rượu ngon say với bạn hiền-A Khuê.
Mãi vui không nhớ lối về
Bỏ quên giọt đắng cà phê…Dỗi hờn!
Câu thơ cũng nhuốm hoàng hôn
Để "RAU ĐẮNG ĐẤT*" ngậm buồn…Nhớ anh!

HỮU DIÊN