NHỚ NGUYỆT LÃNG ! &CỘI NGUỒN – Hữu Diên

0
20

NHỚ NGUYỆT LÃNG !

 

Tình cờ qua đất Minh Hưng

Nhìn ngôi nhà cũ…Bâng khuâng…Nhớ người.

Gọi thầm anh Nguyệt Lãng ơi !

Vầng trăng xưa khuất núi rồi…Mà đau.

Ngậm ngùi ta đã xa nhau

Kiếp người ai cũng qua cầu tử, sinh.

Anh rong chơi tận cõi tiên

Rượu ngon say với bạn hiền A Khuê.

Mãi vui không nhớ lối về

Bỏ quên giọt đắng cà phê… Dỗi hờn!

Câu thơ cũng nhuốm hoàng hôn

Để "RAU ĐẮNG ĐẤT*" ngậm buồn…Nhớ anh!

 

CỘI NGUỒN

 

Bao năm cầu thực tha phương

Vẫn nghe mùa lúa đưa hương ngạt ngào

Hoa xoan rụng tím bờ ao

Tuổi thơ cuống rốn rụng vào hồn quê

Tháng năm ngày tháng bộn bề

Chợ xa thương dáng mẹ về dưới mưa…!

Bồi hồi nhặt ký ức xưa

Tròn trăng bẽn lẽn em vừa chớm xuân

Phải chăng câu hát vô tình?

Tơ duyên một thuở chúng mình đánh rơi !!!…

Em phiêu bạt tận cuối trời

Cô đơn tôi cũng thành người tha phương

Bây giờ tóc đã pha sương

Ngẫm đời xuôi ngược trăm đường dại, khôn

Đi xa thấy nhớ cội nguồn

Nẻo về xa quá, chợt buồn …mênh mông.!!!

 

HỮU DIÊN