NHỚ NGƯỜI VÀNG HOA – NGUYỄN AN BÌNH

0
28
NHỚ NGƯỜI VÀNG HOA
NGUYỄN AN BÌNH
 
Lá phong bay đỏ hiên nhà
Nghe lay phay gió biết là chớm thu
Áo người trôi giữa sương mù
Sáng mai tỉnh giấc ngỡ từ chiêm bao.
 
Đàn chim di trú phương nào
Bao năm viễn xứ – cánh chao cuối ngàn
Nên thu quá đỗi dịu dàng
Trong từng hơi thở nồng nàn sắc hương
 
Mắt người chìm xuống đêm sương
Ngày qua rất vội – cuối đường em đi
Ơi dòng Mississipi
Miên man sông chảy gởi gì cho nhau.
 
Đêm dài ngọn tóc thêm sâu
Mùa hoa vàng cũ rơi vào hư không
Nhìn theo từng chiếc lá phong
Quê nhà sợi khói bay vòng lên cao.
 
Mấy mươi năm – trận mưa rào
Hồn theo xác lá hẹn  nhau bên trời
Phải em từ chốn trùng khơi
Về qua chốn cũ – nhớ người vàng hoa?