Nhà thơ TRẦN NGỌC HƯỞNG

0
57

Trần Ngọc Hưởng tên là Trần Văn Sáu sanh năm 1951 tại Tân Thới- Gò Công, tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Sài Gòn năm 1972. Làm thơ có bài đăng báo ở Sài Gòn từ 1964 trưởng thành từ phong trào sinh viên những năm 70. Anh là một trong những người đã sáng lập nhóm thơ 20- Gò Công từng được người yêu thơ miền Tây Nam Bộ một thời yêu mến  (Cùng với Trần Anh Tài, Đan Dạ Uyên…) Dạy học tại trường CĐSP Long An từ 1983 đến nay. Đã in các tập thơ: Bẻ lá che hường ( 1989), Đồng vọng ( 1991), Tay Phấn (1992), Thơ tuổi 40 (2000), Cuống rún chưa lìa (2005), Suối nguồn xanh (2006),Chân dung Thơ (2006),Từ chín dòng sông vọng cổ (2007) và nhiều sách tham khảo khác cho nhà trường các cấp học.

Nhà thơ Trần Ngọc Hưởng vừa được kết nạp vào Hội Nhà Văn Việt Nam năm 2010.

 

                                         TÁC PHẨM

 

Ta về

Tặng Trần Anh Tài

 

Về thôi, về với Gò Công

Giao thừa có kịp để không lỗi thề

Hưởng ba ngày Tết thoả thuê

Giãn công giãn việc mà về nghe em!

 

Tạm rời xa chốn bon chen

Ta về với cõi bình yên tâm hồn

Đã trôi giạt khắp phố phường

Vẫn đau đáu nhớ con đường quê xưa

 

Ta về mò ốc móc cua

Thương người dãi nắng dầm mưa tảo tần

Ngó sen ngân ngấn chân trần

Hỏi muối muối mặn, hỏi gừng gừng cay!

 

Ta về say thật là say

Ngõ thơm hoa bưởi trắng đầy hoa cau

Đường làng vắng nghé lẻ trâu

Đâu quai nón tuột đâu câu hẹn hò?

 

Ta về tìm lại cánh cò

Liêu xiêu ông lão lái đò bên sông

Ánh trăng ràn rụa mặt đồng

Rạ rơm cỏ dại… nhói lòng hương quê

 

Ta về, em nhé, mình về

Phố người mấy đận ủ ê đã nhiều

Khúc tình xanh, gió chiều reo

Đắm trong tình nghĩa thương yêu đậm  đà!

 

 

                                                      Mai hoa

 

Nhất sinh đê thủ bái mai hoa

Môt đời chỉ lạy có hoa mai

Cao Bá Quát

( 1809 -1855 )

Lên chùa lễ Phật đẩu đâu

Chúng  sinh mấy kẻ hiểu sâu lẽ thiền

Trước nhành mai đẹp, huyên thiên…

Cúi đầu lạy dáng hoa nghiêm…mấy người?

 

Bao đời chỉ một ông thôi

Hồn thơ riêng vọng một lời bái mai!

Học trò dăm đứa…Sơn Tây

Ba gian nhà  trống, một thầy một cô…

 

Văn ông Tiền Hán là… vô

Sửa thơ Vua, há tình cờ…đa mang!

Khẳng khiu thân vẫn hiên ngang

Trải mùa giá lạnh đàng hoàng sang xuân!

 

Búp xanh lộc nõn trong ngần

Vừa thuần khiết laị thanh tân dịu dàng

Hoa năm cánh nhỏ mênh mang

Lung linh sắc trắng sắc vàng mai khôi!

 

Mai hoa ẩn ngữ muôn đời

Thơ ông câu chữ non tươi nồng nàn

Lay hồn ai phút xuân sang

Ung dung minh triết… chấp ngàn bão dông!

 

Trần Ngọc Hưởng

Có liên quan