NGƯỜI DƯNG – Phan Minh Châu

0
29

NGƯỜI DƯNG

( viết nhân ngày thương binh liệt sỹ)

 

Tôi có quán cà phê

Nên mỗi sáng thường ra ngồi trước cửa

Vừa trông khách vừa dắt xe

Cho vợ tôi dư ra vài buổi chợ.

 

Sáng hôm nay như mọi ngày

Tôi bày bàn, bày ghế

Rồi căng dù che nắng, che mưa.

Tôi mang tờ báo cũ ra trước sân ngồi đọc

Những người bán hàng rong, những người chào vé số

Già trẻ gái trai, kể cả tật nguyền

Kéo về đây mỗi ngày như cơm bữa

Ngước mắt nhìn tôi như đã từng thân.

Tôi phớt tỉnh như chưa hề nhìn thấy

Tôi phớt tỉnh nhiều lần tôi đứng dậy

Mời họ đi theo đúng nghĩa người dưng.

 

Duy  người đàn ông chỉ có một chân

Ôm đôi nạng gỗ từng bước nặng.

Tôi ngước nhìn lên.  

Không thể nào tin nổi

Người bạn tôi năm nào thuở tuổi hai mươi

Bất ngờ gặp nhau anh bối rối mỉm cười

Đôi tay run vuốt từng tờ vé số

Tôi kéo ghế mời anh ngồi

Rót cho anh ly trà, đốt cho anh điếu thuốc

Rồi bần thần nghĩ đến ngày xưa……

 

Những ngày xưa ….

Tôi hồi tưởng những điều tôi còn  nhớ !

Anh với tôi cùng chung đơn vị

Trận đánh nào cũng bỏ chút thịt da

Trong một đêm giặc càn

Bom dày, đạn xéo

Đôi chân tôi máu chảy dầm dề

Anh vác tôi băng qua làn đạn lửa…..

Đưa tôi về tuyến sau…….

 

Bao nhiêu năm sau ngày giải phóng

Lặn lội tìm anh trên mỗi chiến trường

Có tìm hỏi từng đồng đội cũ

Nhưng họ đều lắc đầu dửng dưng

Bởi họ biết tôi chỉ hoài công…

 

Ngày xuất ngũ

Có lẽ tôi may mắn hơn anh

Cưới được người vợ xinh gia đình khá giả

Tôi có tiền việt kiều của cả cùng hai họ

Nên cuộc đời cũng bớt nỗi lo toan.

 

Uống xong ly nước trà

Chưa kịp nói gì, anh chào tôi đi

Trong đôi mắt ngân ngấn từng giot nước

Tôi giữ lại biết là không được.

Những đứa con anh ở nhà

Đang cần vài ký gạo

Và dăm ba hộp sữa

Một ít thuốc men, đôi phút dỗ dành

Bữa cơm chiều không phải chỉ rau xanh

Tôi chợt nhận ra mình mới đúng nghĩa người dưng.

 

Phan Minh Châu

Có liên quan