NGƯỜI…!! – Châu Ánh Tuyết

0
63
NGƯỜI…!!
Người cứ trốn
tôi cứ tìm là đủ 
Một đời thôi
Rồi cũng hết kiếp người!
Là cõi tạm nên trở thành ảo mộng
TÔI và TÌNH ..
Một chiếc lá vừa rơi!
 
Hình như phía trước
hết lối đi.
Người đã …
về đâu? … chẳng hạn kỳ
Thăm thẳm trời cao
mây rã cánh!
Cười …được gì?
sau cuộc chia ly!
 
Người nóng giận rồi, có phải không?
Xin hãy nguôi ngoai bớt…nỗi lòng.
Đời tôi cô quạnh, sầu muôn thuở.
Ngại nét lạnh lùng
Sợ bão giông!
 
Người đã bỏ đi
Người đi thật rồi.
Đọng những lời buồn ướt mắt mặn môi!
Vọng lời oan khiên bao giờ xóa nổi? 
Để từng đêm về
Tôi buồn với tôi!
Châu Ánh Tuyết (Đà Lạt)