NGÀY TA ĐI – Lương Thiện Chiến

0
70

NGÀY TA ĐI
Kính tặng Làng Thanh Do

(Thụy Thanh, Thái Thụy, Thái Bình)

 

Ngày ta đi 
Từ thời còn rất trẻ
Lời tạ từ gửi lại bến sông quê
Bước phiêu lãng bốn mươi năm có lẻ
Tóc đã phai nay vẫn chửa quay về

 

Ngày ta đi 
Cha không còn khoẻ nữa
Những cơn đau gợi nhớ chiến trường xưa
Rồi một ngày bàng hoàng nghe tin dữ
Ta về nhìn nấm đất cỏ lưa thưa

 

Ta ra đi 
Mẹ và cha tròn đạo
Ngày đau thương đã đóng của cô phòng
Bước liêu xiêu theo vòng quay cơm áo
Mẹ một mình tất tả giữa chiều đông

 

Ngày ta đi 
Mắt em nhìn bỡ ngỡ
Đêm chia tay lệ ứa đẫm đôi hàng
Lời thề hẹn hai con tim ấp ủ
Nhưng chuyện tình thì mãi mãi dở dang

 

Ta ra đi 
Bỏ đồng chiều đồng nội
Cơn nắng trưa sa xẩm cả mặt mày
Cánh đồng chua lòi mắt con cá sọi
Đang vào mùa cơm vẫn độn rễ khoai

 

Ta ra đi 
Bỏ quên thời “dữ dội”
Chiếc mũ rơm và cái rét đeo cùng
Đường đến trường gập ghềnh trong cơn đói
Vẫn nhọc nhằn cõng cái chữ trên lưng

 

Ta ra đi 
Bỏ tuổi thơ ở lại 
Trên lưng trâu “xông xáo” giữa “trận tiền”
Đêm bỏ học theo trò chơi trẻ dại
Bâng khuâng lòng tình khúc tuổi hoa niên

 

Ta ra đi 
Bỏ quên con đường nhỏ
Bước đầu tiên ta dò dẫm vào đời
Đông giá rét mưa trơn như đổ mỡ
Tháng Tám về lụt lội nước cuốn trôi

 

Ta ra đi 
Bỏ quên dòng sông nhỏ
Dạy ta bơi trước khi gặp biển xa
Mặc con nước làm bên bồi nên lở
Vẫn nặng tình theo năm tháng đi qua

 

Ta trở về 
Qua bao mùa giông gió
Vẫn riêng mang những ký ức quê nhà
Quê hương ơi một ngày vui hội ngộ
Xin mở lòng tha cho đứa con xa

 

Lương Thiện Chiến

Có liên quan