NẺO TRÙNG DƯƠNG – Dung Thị Vân

0
53

 

 

Chớp mắt hoen màu kỷ niệm
Chiều lang thang gọt ký ức vuông tròn
Bỏ lại miên trường năm xưa thầm gọi
Bỏ lại tam đầu phố thị những ngày trôi

Chiều tàn thu ai ngồi gom xác úa
Trải nắng hanh vàng cội lá dần phai
Gió hắt hiu đọng nỗi buồn xa xứ
Nghiêng nỗi lòng oằn xuống một bờ vai

Có bước đi lạc loài bến lạ
Bâng khuâng em cám cảnh cuộc tình
Những viền mây ảo giác kết tinh 
Bao hải lý bạt gió ngàn vô định

Ôm nỗi nhớ vịn mùa đông thiên tải
Em đi rồi gió cuốn nẻo trùng dương
Trái đất quay nửa huyền nửa tỏ
Nguyệt giao mùa ấm được cõi nhân gian.

24.12.2014