MÙI TÓC HƯƠNG… – TÂM SỰ CÙNG CÂY BỒ KẾT Võ Văn Thọ

0
1145

MÙI TÓC HƯƠNG…

Em đi sương giăng lối

Thương nhau mấy cho vừa

Anh về qua phố núi

Nghe tiếng gà gáy trưa

 

Trời buồn mây dạo phố

Lang thang khắp nẻo đường

Thu vàng rơi chiếc lá

Chạnh nhớ mùi tóc hương

 

Thu này tiếp thu sau

Tình lạc lối biệt ly

Hẹn hò nhau kiếp khác

Gửi lỡ làng cho nhau…

 

                       
TÂM SỰ CÙNG CÂY BỒ KẾT

Cây bồ kết Ba trồng vài chục năm tuổi

Là tấm lòng trọn nghĩa phu thê

Những ngày tháng chạp xuân về

Mẹ nhặt những quả bồ kết khô

Đun nước cho cả nhà gội đầu đón tết…

 

Mái tóc chị đen hơn

bởi thừa hưởng trái cây này

Ngày ba khuất vào thiên thu

Cây bồ kết như thành góa phụ

Do thiếu vắng bàn tay chăm sóc

           *         *         *

Mẹ, chị thầm biết ơn Ba

Người trồng cây cho đời sau hưởng quả

 

Những ngày giỗ, chạp con về viếng mộ

Nghe tiếng gió xào xạc trên cành

Vọng âm tiếng cây thì thào trò chuyện

Lòng con thương Ba, yêu hơn cây bồ kết

 

Bao mùa xuân đi qua

Cây bồ kết che nắng mưa

Ba ngàn thu yên giấc

Chợt nhận ra điều giản dị

Con người sống, thác không thể thiếu cây

Nuôi ước mơ mãi xanh niềm hy vọng…

                                   

  Võ Văn Thọ  (Tam Kỳ)