MƯA MAU – QUỲNH HOA //

0
243

 

1434430525.nv

MƯA MAU
Em về trong hương cà phê,
Cơn mưa bất chợt tràn trề nỗi vui, 
Mưa rơi nặng rát đôi môi,
Nhớ anh ngồi dáng đơn côi quán chờ!

Tóc em mưa ướt lơ thơ,
Gió tung từng sợi ơ hờ vướng vai,
Nhớ anh quán vắng chiều nay,
Em về hối hả kịp ngày mưa lâu!

Nào ai biết được mưa mau,
Tiếc giây phút ơ ̉bên nhau vội vàng,
Mây đen theo gió bạt ngàn,
Nước chưa thấm đất đã tàn cơn mưa!

Anh rời quán nhớ rồi chưa?
Cho em gởi nụ hôn mưa đầu mùa!
Đêm không trăng ngập gió lùa,
Nơi em có tiếng ếch, bù tọt kêu.

Mong ngày mai có mưa nhiều,
Hẹn anh quán cũ từng chiều đợi nhau!

 

QUỲNH HOA
Tóc dài cắt ngắn bao lần,
Quẩn quanh nỗi nhớ tần ngần…ngỡ quên!
Thiên đường xa lắc chênh vênh,
Chiêm bao ác mộng bập bềnh sóng mê!

Quỳnh hương nở buổi ước thề,
Thềm rêu trăng hẹn gió về khai hoa.
Thiên đường khuất bóng trăng ngà,
Vẳng nghe tiếng khóc tiên sa cõi trần!

Búp hoa trĩu nhựa cong cành,
Tao nhân nâng tách trà xanh chúc mừng.
Một làn gió mát lâng lâng,
Nhụy hoa he hé hương bừng bừng thơm!

Tao nhân khắc khoải canh trường,
Cành hoa mới nở dưới sương đã tàn!
Vườn hoang ồn ã tiếng đàn,
Cổng trời khép kín riêng nàng tiên ..đau!

Cố nhân biết ở nơi đâu?
Quỳnh hoa trong gió nghiêng sầu tả tơi!
Thiên thu bóng nguyệt chơi vơi…
Tao nhân dụi mắt…cõi trời vụt qua!

Tóc dài cắt ngắn xót xa…
Làm sao quên được đóa hoa chóng tàn!

MP. TRƯỜNG GIANG THỦY