Mùa hạn – Bùi Nguyên Bằng

0
25
Mùa hạn
Bùi Nguyên Bằng
 
Một hôm nọ nắng cháy tàn cỏ úa
Nứt nẻ sầu đất rẽ hạt phù sa
Màu của đất đẩy mùa đi cháy lá
Dòng sông trơ đáy ngọa bóng trăng già
 
Đồng chó ngáp gồng mình trong nắng hạn
Cỏ gà sầu nứt rễ đợi mưa sa
Con bìm bịp núp lùm chờ nước lớn
Nhìn con sông càng cạn nước xa bờ
 
Cây cối chết kênh rạch sầu trơ đáy
Nước biển dâng nhiễm mặn đất khô cằn
Trụi lá cành trơ cây trụi trái
Đất với trời đồng nghĩa với khô khan
 
Mơ về lại đường xanh bờ cỏ mọc
Ngắm sông trôi in bóng nước mây trời
Nghe ngọn gió từ sông vang tiếng gọi
Thổi mát lòng theo từng hạt mưa rơi