Một lần về Sài-Gòn & Đợi mùa thu về – HUY UYÊN

0
49

Một lần về Sài Gòn

 

Vây quanh trái tim bão dữ

Cuộc tình chia biệt bao năm

H.xưa một thời mộng ảo

Bơ vơ trời đất Sai Gòn.

 

Tôi chong mắt nhìn quanh tôi

Đã mất em từ dạo đó

Tình em phố rộng sông dài

Trên cao ngọn đèn vàng võ.

 

Nước mắt liệm khâm quá khứ

Hoang trôi quay lại Sài Gòn

Mưa, mưa ầm ào thác đổ

Quên rồi ngày cũ nụ hôn.

 

Tôi về ngày tháng ngậm tăm

Kể từ đêm ta từ biệt

Nhớ không thôi đã mười năm

Trời Sài Gòn buồn da diết.

 

Ở sân bay em không nói

Lúc ta lặng im cầm tay

Em Pennsyl. tôi ở lại

Xa bỏ cuộc tình hôm nay.

 

Em, tôi chiếc lá cuối cùng

Ngậm ngùi Sài Gòn mưa nắng

Giữ hoài nỗi nhớ, đợi, mong

Đi trọn một đời xa vắng.

 

Chiều sông Sài Gòn chầm chậm

Trôi nghiêng lỡ hẹn ngày về…

 

 

Đợi mùa thu về 

 

Ở đó mùa thu chưa về

Chiếc lá âm thầm rơi rụng

Bỏ lại trong vườn nụ cười

Cầm giữ trong tay khoảng lặng.

 

Em đi mang theo con tim

Hát khúc ca buồn con phố

Gió có quay lại bên em

Mắt môi buồn chi lắm thế!

 

Thiếp mê một đời giấc ngủ

Xa nhau có làm em buồn

Sông xa chảy hoài nỗi nhớ

Bên đường dấu xưa bước chân.

 

Đà Nẵng lá thu chín vàng

Mây bay lang thang trú ngụ

H.xưa cổ tích tháng năm

Em, tôi giấc mơ loài quỷ.

 

Phải mắt em buồn bên cửa

Có đợi chờ không thu về?

Cuộc vui trốn miền nhung nhớ

Bia mộ riêng tôi ngày về.

 

Em có về không tôi chờ

Ngoài trời sắc thu vàng lá

Con đường nhớ dấu chân xưa

Đâu đây âm vang tiếng gọi.

 

Nhớ người!!!

 

Huy Uyên

 

Có liên quan