MỘT LẦN GHÉ ĐẢO TRƯỜNG SA – Phan Minh Châu

0
56

MỘT LẦN GHÉ ĐẢO TRƯỜNG SA

 

Trên mỗi con tàu xé gió ra khơi

Tôi mới hiểu thế nào là Tổ Quốc

Bóng người lính ngày đêm ôm đất nước

Thương Trường Sa như chính trái tim mình

 

Tàu dập dình trong một sớm bình minh

Cứ xẻ sóng băng mình trên biển dữ

Ngôi sao mai đồng hành trên mũ

Chúng tôi đi ….Tổ quốc chỉ đường

 

Họ đến đây từ mọi phía yêu thương

Vui sướng, ngọt bùi chung tình lính đảo

Bóng Tiên Nữ ngày đêm lo chống bão

Giông tố mưa sa nên tóc ngã màu

 

Bốn bề là khoảng trống mênh mông

Trường Sa lớn ôm Trường Sa nhỏ

Đảo An Bang hay là thành phố trẻ

Đêm xập xình lễ hội hát ca

 

Đảo chập chờn như một đứa con xa

Theo cột mốc cứ mỗi ngày rung chuyển.

Hỡi Đá Tây, Phan Vinh,Tiên Nữ?

Có chạnh lòng khi bão xé An Bang

 

Những năm dài biển đảo nhuộm hoàng hôn

Bởi bão dữ xé phần thân Tổ quốc

Chúng tôi đi mang theo từng nhúm đất

Từng giọt phù sa của mẹ đến cho người

 

Thoang thoáng giọng cười ngạo nghễ đầy vơi

Của người lính ngày đêm canhTổ Quốc

Câu khẩu hiệu ( CÒN NGƯỜI LÀ CÒN ĐẤT )

Mong một ngày xương thịt gửi quê hương

 

Tạm biệt An Bang

Qua Quế Đường theo cột mốc yêu thương

Đảo xanh ngắt một màu xanh của lính

Bóng Hải Âu đêm ngày chao cánh

Gieo tình yêu thánh thiện xuống cho đời

 

Chúng tôi về đảo có mồ côi?

Khi biển đảo một ngày xa Tổ Quốc?

Anh nằm xuống ngôi sao hôm vừa mất

Ngôi sao mai lại chuẩn bị lên đường.

 

Phan Minh Châu

Có liên quan