MỘT CHÚT RUNG CẢM LÒNG CỦA TÁC GIẢ HOÀNG DIỄM – PHẠM VĂN HOANH

0
11

                                                                                          

Cầm trên tay tập thơ "Một chút thôi" của tác giả Hoàng Diễm (Trương Binh), ở Phường Trần Phú, Thành phố Quảng Ngãi, hiện đang công tác tại Công an tỉnh Quảng Ngãi, do Nhà Xuất bản Hội Nhà văn ấn hành tháng 10 năm 2018, mà lòng tôi xao xuyến. Lần giở từng trang, tôi nhận ra trong thơ anh bao điều thắm thiết, chân tình. Anh viết cho chính mình nhưng cũng là để trải lòng cùng mọi người. 61 bài thơ trong tập phần lớn là những hoài niệm của anh về tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu lứa đôi… với cảm hứng ngợi ca và cái nhìn nhân văn.

Ngay đầu tập thơ, người đọc đã bắt gặp hoài niệm của tác giả Hoàng Diễm về người bạn cũ chung trường, với những kỷ niệm đẹp: "Nét chữ nghiêng xưa viết dòng nhật ký/ Anh gửi tặng em những kỷ niệm vui buồn/ Vẫn còn đó dấu ấn thời thơ ấu/ Em đâu rồi có nhớ nét chữ nghiêng?" (Nét chữ nghiêng xưa). Lời thơ mộc mạc, chân tình khiến người đọc bồi hồi nhớ lại kỷ niệm của mình về tình bạn, tình yêu của tuổi học trò vô tư hồn nhiên, trong sáng. Tình bạn trong thơ Hoàng Diễm thật đẹp, dù trải qua bao khó khăn gian khổ nhưng họ vẫn không bao giờ quên: "Hãy vui nhé! Bạn đời ơi ta hiểu/ Cũng một thời lam lũ xa quê/ Bao lo toan chồng chất bộn bề/ Trong gian khó vẫn nhớ hoài bạn cũ!" (Tình bạn). Có thể ai đó khi đã thành đạt rồi thì quên bạn cũ một thuở hàn vi, nhưng với Hoàng Diễm thì không. Những đồng đội xưa anh vẫn nhớ mãi: "Run run tay thắp nén nhang/ Cắm hoa cúc trắng mắt tràn lệ rơi/ … Anh ơi! Xin hãy yên lòng/ Dù xa khuất nẻo vẫn đồng đội nhau!" (Nhớ đồng đội).

Nối tiếp nguồn cảm hứng ấy, trong các bài thơ: "Yêu", "Nhủ lòng", "Tự hỏi", "Đêm chủ nhật", "Đơn phương", "Bằng lăng tím"… Hoàng Diễm đã đưa người đọc hoài niệm về những mối tình chẳng nên duyên, đau quặn lòng người:  "Đêm chủ nhật người về ta ở lại/ Ánh đèn khuya lẻ bóng giữa trời thu/ Tình yêu ơi! Ta như người khờ dại/ Nỗi cô đơn dài tận mấy mùa!/ … Ta tỉnh giấc và quay về kỉ niệm/ Ngày yêu thương xa lắm biết đâu tìm/ Tình đẹp như tranh đã thành ảo ảnh…/ Chỉ còn ta và nhói buốt con tim"! (Đêm chủ nhật). Không nhói buốt sao được khi nhìn người yêu đi lấy chồng: "Nhìn em lộng lẫy theo chồng/ Làm anh xao động nỗi lòng tương tư/ Vui buồn kỷ niệm ngày xưa/ Người yêu ngày ấy bây giờ đã xa…/ Yêu em sao chẳng nói ra/ Kín lòng chẳng tỏ ai mà hiểu ai?/ Giờ đây mình phải chia tay/ Em về bên ấy chốn này buồn thay…" (Đơn phương). Những câu thơ được viết theo thể lục bát thật cảm động đã đi sâu vào lòng người. Trong sâu thẳm trái tim mỗi người đều có một hình bóng ai đó để nhớ, để thương, đôi khi nó khiến ta cảm thấy nhói đau mỗi khi nghĩ đến. Hoàng Diễm cũng không ngoại lệ. Nhưng nỗi đau ấy anh đã cất giấu vào ngăn kéo ký ức. Và anh tự nhủ: "Sao mình không can đảm/ Để bóng hình/ Luôn đọng mãi trong tim/ Đành cất giấu/ Với tình yêu trong sáng!" (Nhủ lòng).

Bên cạnh ngăn kéo ký ức về tình bạn, tình yêu lứa đôi, tập thơ "Một chút thôi" còn có ký ức về tình cảm gia đình của một thời nghèo khó trong bữa cơm đạm bạc của mẹ: "Mỗi mùa gặt đi qua/ Mẹ tảo tần mưa nắng/ Vất vả bao tháng ngày/ Mẹ cày thuê, cuốc mướn!/ … Nơi phố phường nhộn nhip/ Vẫn nhớ mùa gặt xưa/ Nhớ bát cơm của mẹ/ Trong lòng con rưng rưng!" (Bát cơm của mẹ). Bài thơ thật cảm động. Đằng sau những con chữ mộc mạc, chân tình kia là bao hoài niệm rưng rưng về người mẹ hiền cả đời lo toan, hy sinh cho đời con: "Bôn ba năm tháng mẹ lặng thầm/ Cả đời mẹ lo toan cuộc sống/ Mẹ hi sinh cho đời con sung sướng/ Lòng con mãi khắc ghi tình mẫu tử!" (Tình mẹ). Hình ảnh người mẹ trong thơ anh thật lớn lao: "Ngày mẹ sinh ra tôi/ Trong mưa bom bão đạn/ Nắng cháy vườn khô hạn/ Một thân mẹ hao gầy/ Mẹ cam lòng chịu đựng/ Tất cả chỉ vì con/ Tháng năm dài khốn khó/ Tình mẫu tử vô bờ" (Tháng năm nhớ mẹ). Với thể thơ năm chữ hàm xúc, bài thơ đã ngợi ca bao công lao to lớn, sự hy sinh cao cả không gì bù đắp được của đấng sinh thành. Mẹ xa, cha vắng đó là điều mất mát lớn nhất của đời người không thể lấy gì bù đắp được luôn đắm sâu trong hoài tưởng của Hoàng Diễm. Nhưng thơ Hoàng Diễm không quá bi lụy: "Con tự nhủ hãy giấu đi nước mắt/ Cha ơi cha ! Hãy gắng sức uống ăn/ Thấy cha đau, sao con khỏi băn khoăn/ Đêm trở giấc vẫn nhìn cha đau đáu! …" (Khóc cha). Cha anh đã về cõi thiên thu, nhưng ký ức người cha vẫn luôn hiện về trong tâm trí anh và anh nguyện: "Con nguyện sẽ sống trọn tình phụ tử/ Cha an lòng yên nghỉ với tổ tiên!" (Khóc cha).

Nói về hoài niệm là nói tinh thần chung của cả tập thơ, thực ra thì "Một chút thôi" vẫn có những bài thơ viết về hiện tại, về vấn đề hôm nay như bài thơ:  "Giao mùa", "Tình của biển", "Anh nợ em", "Thoáng xuân"… Tất cả những bài thơ đó đã thể hiện tình yêu của tác giả đối với quê hương, đất nước, tình yêu thiên nhiên…

Đọc tập thơ "Một chút thôi", ta còn nhận thấy ngoài những điều đã nói ở trên, còn có những bài thơ xoay quanh nhân tình thế thái như bài thơ "Nhân tình thế thái", "Quá khứ – tương lai", "Cho tôi nhắn gửi tấm lòng"… Đọc những bài thơ này ta không khỏi chạnh lòng suy ngẫm. "Ai ơi đừng sống vội/ Quên quá khứ nghĩa tình/ Không nghĩ đến tương lai/ Sẽ nhạt phai biết mấy!?" (Quá khứ – Tương lai). Hay: "Ơn thầy trang chữ học đường/ Đức nhân nghĩa tín tình thương nhân loài/ Ai ơi nhớ lấy câu này/ Trách cha giận mẹ quên thầy – vô lương! " (Thế thái nhân tình).

Có thể nói 61 bài thơ trong tập là một chút rung cảm của tác giả trước cuộc đời vốn thênh thang này: "Một chút thôi/ ta mong đợi tháng ngày/ Một chút thôi
ta tìm về dĩ vãng/ …Mỗi chút trong đời/ đều ý vị/ Nâng niu một chút/ bạn đời ơi!

Một chút thôi/ làm nên tất cả". (Một chút thôi). Ta nhận thấy bài thơ "Một chút thôi" như hàm chứa chất triết lý lạc quan về cuộc sống, về tình yêu… Và đó cũng chính là nội hàm của tập thơ. Chính vì thế mà tác giả đã lấy tên bài thơ "Một chút thôi" làm nhan đề cho cả tập.

Mấy đêm liền tôi ngồi với tập bản thảo "Một chút thôi" của Hoàng Diễm, tôi hiểu thêm về cái tình trong anh, hiểu thêm về người chiến sĩ Công an đầy chất thi sĩ này. Anh làm thơ để "bày tỏ cảm xúc và tự do thả hồn mình về thế giới thực hư mộng tưởng" (lời Hoàng Diễm). Anh viết nhiều và viết rất thỏa mái, câu chữ cứ vô tư chảy, không gò bó như chính tâm hồn trong sáng của anh. Thơ Hoàng Diễm chính là tiếng lòng của anh vậy.

PHẠM VĂN HOANH

Có liên quan

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here