Minh Phương (Ơn đời cho ta gặp người tri kỷ – Cũng may còn có EM)

0
42

 

 

 

Minh Phương                                                                      

Ơn đời cho ta gặp người tri kỷ 

Ta rong ruổi kiếp người 

Đi qua trần gian nơi ở trọ 

Gặp em như sương

như khói

Mông lung

Nắng vàng trải

Ánh sáng trăng vằng vặc

Ta đi trong mơ

Hoa lục bình chiều về

tím ngắt dòng sông

cảm nhìn

Em cho ta tình thương nồng ấm

Bất chợt có!

Bất chợt không!

Bất chợt mây trời phiêu lãng…

Nhận ra một lần

Vĩnh viễn còn hay mất?!

Một chút vô thường

Ta nắm bắt

Được – mất

Còn chăng phù du?!

Tạ ơn em tình người tri kỷ

Trần gian ở không về

Để thấy rằng mãi mãi yêu em.

04/10/2014 – Minh Phương

 

 

Cũng may còn có EM

 

Ta rách nát đằng sau một số phận

Vùi dập đời, vùi dập cả tương lai

Đi trong bão giông, dòng đời hiển hiện

Trả nợ áo cơm, thân mình rong ruổi

Bất chợt…

gặp em đêm tàn…

ngỡ rằng mình đã hết.

Vùng bình yên đã xếp tự lâu,

Nợ văn chương…ngàn ngày không ngó tới

Chuyện đời thường cố để mà quên

Trong phút chốc,

hồn đột nhiên sống lại

Mỗi lời thơ – mỗi tâm trạng phơi bày

thành vần điệu

như ốc sên đồng dao ca hát

Hoa, các loại hoa rung rinh trong gió

Để lặp từ ẩn ngữ đưa duyên

Và em là vần thơ bất tuyệt,

trong cuộc đời mãi mãi có nhau!

 

 

M-P

(Theo Ng-Th-Hg-V)