MẮT THÀNH PHỐ – DỐC KHUYA SƯƠNG TRẮNG DÃ QUỲ / VŨ MIÊN THẢO

1
186

 

                                      145399003_kFH01_1454424102

MẮT THÀNH PHỐ

mắt thành phố

soi tình từ cao ốc

nửa mong manh chập choạng

nửa lem nhem

Sài gòn thức

vì phải lòng người quét rác?!

năm canh

vàng vọt bóng chưa quen!

 

mắt thành phố

xốn xang

đau bụi khói

ngày đỏ hoe

đồ shop hóa sida

đêm ươn ướt

nhòe cay

đèn trăm màu choi chói

giấc không yên

quờ quạng những trơi ma

 

mắt thành phố

mơ một ngày ngủ quên

trong mơ thấy

người tình xa xỉ đẹp

bổng tối om

oi nồng

không gió

chẳng hơi sương

cúp điên!

Sài Gòn nấc ngẹn

môi chưa được hôn

tĩnh mộng

nhân ái hóa ma hời!

 

DỐC KHUYA SƯƠNG TRẮNG DÃ QUỲ

Vẫn dốc xưa …

Vẫn Dã Quỳ

Sương hay nước mắt trời!

Rơi!

Thông buồn

Dốc đồi

Chếnh choáng đường truông…

Trăng rơi xuống lũng

Ai cuồng nhớ ai?

Tháng mười chưa hái

Đã phai…

Dã Quỳ chớm nụ…

Tắt ngày tõa hương

Có gì không?

Dốc mù sương!

Sao ta mù suốt đoạn đường…

Vàng hoa?

Có gì sao?

Những thật thà!

Hóa thành gã ngốc trong ta…

Khóc cười./

Vũ Miên Thảo

 

 

 

 

Có liên quan

1 BÌNH LUẬN

Comments are closed.