LƯỢC CÀI AI ĐÃ ĐÁNH RƠI – CHÂU THỊ CẨM LIÊN

0
78

 

 

 

 


LƯỢC CÀI AI ĐÃ ĐÁNH RƠI 

 

Sóng Cổ Chiên phô bờ ngực trẻ 

Cầu nghiêng nghiêng in dáng lược cài  

Người về đâu, vó câu rộn rã 

Phía chiều buông hương tóc em bay. 

 

Gió Cổ Chiên miên man nhắc nhớ 

Trống chiêng khua huyền thoại khúc sông nào?

Vườn hoa tím vừa trôi vừa nở

Đẹp dịu dàng như một giấc chiêm bao.

 

Nước Cổ Chiên đậm phù sa Châu Thổ

Quyện chân cầu hăm bốn nhịp yêu thương

Trà Vinh – Bến Tre thôi đò giang cách trở

Em qua cầu bừng sáng dáng quê hương.

 

Chuyến phà cuối đi vào quá vãng

Mênh mông ư? Đã có chiếc lược cài

Ai đánh rớt trong một chiều cởi nhẩn

Trao vội vàng buổi nắng thu phai?

 

Thành phố cây xanh không còn khuất nẻo

Xa lắc rồi ngày luồng lạch rong rêu

Chào ngày mới thành phố vươn sức trẻ

Đôi bờ vui đã nối cầu kiều.

 

(Những ngày mới thông xe cầu Cổ Chiên)

 

 

 

CON ĐƯỜNG ĐẸP NHẤT

 

Ngày đưa con đến trường

Mẹ là cô giáo mới

Nắng thu vàng bối rối

Soi bóng mẹ, bóng con.

 

Chiếc bóng con tung tăng

Nhỏ nhoi bên bóng mẹ

Lất phất trời mưa khẽ

“Ồ, mưa nắng!” Con reo.

 

Bầu trời thu trong veo

Dịu dàng và ấm áp

Trên cành con chim hót

Bình yên một góc trời.

 

Trong sóng gió cuộc đời

Với nỗi sầu góa bụa

Mẹ vẫn là ngọn lửa

Sưởi ấm trái tim con.

 

Môi mẹ nhạt màu son

Để hồng đôi môi trẻ

Mắt mẹ buồn lặng lẽ

Cho mắt con sáng ngời.

 

Ngàn năm vẫn nhớ hoài

Tháng ngày êm ái cũ

Mẹ hiền là cô giáo

Dạy con chữ đầu tiên.

 

Qua hết tuổi hồn nhiên

Con rời đôi tay mẹ

Giã từ ngày thơ bé

Con nhẹ bước vào đời.

 

Con đường xưa vẫn dài

Xanh xanh hàng phượng vĩ

Bàn chân con chung thủy

Bên chân mẹ đến trường.

 

Đôi chân xưa tung tăng

Giờ vững vàng bên mẹ

Chiếc bóng xưa nhỏ bé

Giờ bên mẹ lớn nhiều.

 

Con mẹ giờ cũng yêu

Con đường xưa mẹ chọn

Thênh thang đường sư phạm

In bóng mẹ bóng con.

 

1985

 

 

   Châu Th Cm Liên  (Tp Trà Vinh)